VỤ H.ÀNH H.ÌNH JESSE WASHINGTON: BẰNG CHỨNG CỦA NẠN P.HÂN B.IỆT C.HỦNG T.ỘC ĐÁNG KINH SỢ

Trong số 492 vụ h.ành h.ình xảy ra ở Texas trong khoảng thời gian từ 1882 đến 1930, vụ việc đã nhận được sự quan tâm lớn nhất, không chỉ ở nước Mỹ mà còn kinh động toàn thế giới, là án t.ử trên người một nông dân da đen 17 tuổi tên là Jesse Washington – đáng kinh ngạc tới mức người ta đặt cho việc cái tên “Kinh dị Waco”.

Washington đã bị bắt vào ngày 08 tháng 5 1916, và bị buộc tội c.ưỡng h.iếp và g.iết c.hết Lucy Fowder, vợ của ông chủ trang trại người da trắng ở vùng nông thôn Robinson, Texas.


Phiên tòa xét xử của Washington bắt đầu tại Waco vào ngày 15 tháng 5, tại Tòa án Hạt McClennan, được chủ trì bởi Thẩm phán Richard I. Khi được hỏi trong phiên tòa xét xử , Jesie đã tự trả lời là mình có tội. Anh thậm chí còn không biết chữ và đã tự xác nhận vào lời thú tội của mình với một dấu X. Phiên toàn xét xử chỉ diễn ra có vài tiếng, có ít nhất 3 bài báo khác nhau đã lên tiếng về việc Jessie bị ép buộc nhận tội nhưng bồi thẩm đoàn đã hoàn toàn làm lơ. Sau khi nghe bằng chứng, một bồi thẩm đoàn gồm mười hai người đàn ông da trắng đã cân nhắc trong bốn phút trước khi trả lại bản án có tội đối với bị cáo và tuyên án t.ử h.ình.

Trước khi cơ quan chức năng có thể đưa Washington khỏi phòng xử án, một nhóm người dự án da trắng đã tiến lên và bắt giữ thanh niên bị kết án. Họ vội vã đưa cậu xuống cầu thang ở phía sau tòa án, nơi một đám đông khoảng 400 người đang đợi trong hẻm. Một sợi dây xích được quàng quanh cổ Washington, và cậu bị kéo lê về phía Tòa thị chính, nơi một nhóm người khác đã tập trung lại để đặt một đống lửa, chuẩn bị h.ành h.ình cậu thanh niên trước đám đông, theo đúng cách h.ành h.ình mà người ta gọi là “Lynching”, hay “Lynch’s Law”


Khi đến sân của tòa thị chính, những người dẫn đầu đám đông đã ném nạn nhân của họ lên một đống hộp đựng đồ khô dưới gốc cây và đổ dầu lên người. Sợi dây xích quanh cổ Washington được dùng để t.reo cậu lên một cành cây. Đồng loại của cậu châm lửa để hơi nóng “nướng” cậu từ từ, khi sợi xích di chuyển lên xuống.

Một nhà quan sát đã viết:
“Washington bị đ.ánh bằng xẻng và gạch (…) bị t.hiến, và tai anh ta bị c.ắt đứt. Một cái cây đỡ sợi xích sắt giữ anh ta phía trên ngọn lửa (…) Vừa khóc, cậu bé vừa cố gắng trèo lên với những ngón tay bị cắt đứt của mình…”


Ngay cả khi đã c.hết, Washington cũng không được yên nghỉ. Một nhóm nam sinh đã tới c.ắt cái đầu bị thiêu rụi của Jessie, gỡ từng cái răng và bán với giá 5 đô la một cái. Sợi dây xích quấn x.ác của Jessie cũng được chặt các mắt ra và đem đi bán. Ngón tay, dương vật bị đem bán hoặc đá lăn lóc dưới đất.
Một số người đàn ông đặt những gì còn lại của chàng trai tội nghiệp trong một túi vải và kéo nó phía sau một chiếc ô tô đến Robinson, nơi họ trưng bày t.hi t.hể cậu công khai. Gia đình Jesse sau một lúc van xin cũng nhận lại được một nhúm gọi là cơ thể của con mình.


Mặc dù hình thức h.ành h.ình này đã vi phạm luật pháp Texas, nhưng không có thành viên nào của đám đông bị truy tố. Cùng thời điểm đó, A.T Smith, biên tập viên da đen của tờ báo Paul Quinn Weekly đăng lại một bài báo của tờ Chicago Defender cho rằng người chồng George của của Fryer là hung thủ g.iết cô. Ngay lập tức Smith cũng bị bắt vì tội hạ nhục người khác và phải chịu hình phạt lao động khổ sai một năm.

Trong những ngày sau vụ h.ành q.uyết, báo chí lên án gay gắt sự kiện này. Trong vòng một tuần, tin tức đã được công bố ở tận London. Một bài xã luận của tờ New York Times cho rằng “không ở vùng đất nào khác, ngay cả khi giả vờ văn minh, một người đàn ông có thể bị t.hiêu c.hết trên đường phố của một thành phố giữa sự phẫn nộ dã man của cư dân ở đó”. Trong thời đại New York , James Weldon Johnson mô tả văn minh của các thành viên của đám đông ngày đó là “thấp hơn bất kỳ người nào khác hiện đang sống trên trái đất”.


Hiệp hội quốc gia vì sự tiến bộ của người da màu NACCP đã biết được về vụ t.hảm s.át và bắt đầu cuộc điều tra mà không cần sự giúp đỡ từ các cơ quan chức năng. Họ đã biết đích xác tên của những kẻ cầm đầu nhưng chính quyền địa phương hoàn toàn từ chối nhận các thông tin này. Vì khao khát muốn vạch trần sự thật đen tối đằng sau, NACCP đã phát hành riêng môt tập sách có tên The Crisis vào tháng 7 năm 1916 trên tạp chí riêng của Hội. Tờ tạp chí đã có tổng cộng 42.000 người đăng ký, 750 tờ báo và mọi thành viên của Quốc hội đã nhận được tập sách này. 12.000 bản khác đã được phân phối làm tài liệu quảng cáo cho chiến dịch chống lại việc h.ành h.ình theo hình thức “Lynching”

Vào kỉ niệm một trăm năm của “Kinh dị Waco”, ngày 15 tháng 5 năm 2016, thị trưởng của Waco đã xin lỗi trong một buổi lễ chính thức với người thân của Washington và đưa ra một tuyên bố lên án việc h.ành h.ình theo hình thức “Lynching” và ghi chú kỷ niệm sự kiện này. “Đó là một phần rất xấu của lịch sử”, Ray Meadows, một ủy viên quận Waco nói. “Tôi rất tiếc vì điều đó đã xảy ra, nhưng ngoài việc đi ra ngoài để xin lỗi thì tôi không biết làm gì với nó cả.”

 

 

Nếu bạn thấy hay hãy chia sẻ bài viết tới mọi người nhé!
Xem thêm nhiều bài viết hay TẠI ĐÂY