TƯỢNG THẦN NHÂN SƯ KHỔNG LỒ – THE GREAT SPHINX

Tượng Thần Sphinx là một trong những bức tượng lớn và cổ xưa nhất thế giới, pho tượng được tạc với hình dáng một con quái vật đầu người mình sư tử với những chân có vuốt trải ra phía trước, nằm trong tư thế phủ phục ở cao nguyên Giza, tả ngạn sông Nile.


Người ta cho rằng tượng Sphinx đã tồn tại ít nhất 5.000 năm! Nhưng tại sao con người thời cổ đại lại tạo ra pho tượng khổng lồ này? Một bằng chứng mà ta có được xuất phát từ việc tìm thấy một am thờ nằm giữa những cái chân của quái vật này. Am thờ nhỏ có bút tích của hai vị Pharaoh cổ Ai Cập. Hai vị giải thích rằng tượng Sphinx biểu thị một trong những hình dạng của Thần Mặt trời Harmachis. Và hai vị còn nói rằng mục đích làm tượng Sphinx là để xua đuổi tất cả những điều bạo ác, tội lỗi khỏi khu nghĩa địa quanh Kim Tự Tháp.
Hình tượng Nhân Sư không chỉ xuất hiện trong nền văn minh Ai Cập mà hình tượng này cũng hiện diện trong thần thoại Hy Lạp. Ở Hy Lạp, Nhân Sư không chỉ có thân sư tử, đầu người mà còn có thêm đôi cánh của loài chim. Nhân Sư nổi tiếng nhất ở Hy Lạp là con từng gác cửa vào của thành phố Thebes. Nó thường đưa ra những câu hỏi bí hiểm cho những ai muốn vào thành. Một trong những câu đố nổi tiếng nhất của Nhân Sư chính là: “Sinh vật nào đi bằng bốn chân vào buổi sáng, hai chân vào buổi trưa, ba chân vào buổi chiều, và khi càng đi bằng nhiều chân thì nó càng yếu”. Nếu người bị hỏi không trả lời được, Nhân Sư sẽ g.iết c.hết họ. Oedipus là người đã giải được câu đố hiểm hóc này, khi đưa ra đáp án là: Con Người – bò bằng bốn chân khi còn trẻ con, đi bằng hai chân khi trưởng thành và chống gậy khi đã già. Nhân Sư điên tiết vì câu đố bị giải đáp, nó đã lao từ trên tảng đá xuống và c.hết, có nguồn khác thì cho rằng: do Sphinx là học trò của Nữ Thần Thông Thái, Nữ Thần từng phán rằng, nếu ai giải được câu đố của Nhân Sư thì nó sẽ phải c.hết!


Tượng Thần Sphinx nhô lên giữa bãi sa mạc mênh mông, gương mặt khổng lồ, thân hình nằm duỗi ra, trải qua nhiều thế hệ đã từng gây ra sự sợ hãi cho những người Ả Rập dị đoan, và làm ngạc nhiên những người du khách hoài nghi, mà bằng chứng là những câu hỏi từ du khách khi lần đầu tiên con quái vật khổng lồ này xuất hiện trước đôi mắt kinh ngạc của họ.
Con quái vật khổng lồ nơi đó biểu hiện sức mạnh của sư tử, trí thông minh của con người và sự bình an trầm lặng của một Đấng Thần Linh, nó muốn dạy ta một điều chân lý bất hủ về việc làm chủ bản thân mình, chiến thắng con quái vật tồn tại trong lòng họ. Có ai ngắm nhìn cái thân mình to lớn bằng đá với những móng chân và móng vuốt sư tử, với cái đầu và gương mặt của một người cốt cách phong nhã như tượng Thần Sphinx mà không thu thập lấy cái bài học sơ đẳng ấy… Ai có thể khám phá ra cái ý nghĩa của biểu tượng con rắn Cobra phùng mang, tượng trưng cho sự uy quyền của các vị vua chúa Ai Cập thời xưa thường gắn trên mão, mà không hiểu rằng biểu tượng Sphinx không phải khuyến khích ta thống trị kẻ khác mà hãy tự làm chủ lấy bản thân mình… Nó là nhà truyền giáo câm lặng, một giáo sĩ bằng đá, thuyết pháp bằng sự im lặng cho những ai biết lắng nghe bằng tâm hồn.


Cả thế giới đều biết đến tượng Thần Sphinx và nhận ra gương mặt bị hủy hoại tàn phá của nó. Nhưng điều mà thế giới không hề biết được là bằng cách nào và từ bao giờ mà nó được tạc thành từ tảng đá đồ sộ nhô lên giữa đồng cát, và những bàn tay kỳ diệu nào đã biến khối đá hùng vĩ ấy thành một pho tượng khổng lồ như thế. Giới khảo cổ vẫn im lặng, các nhà bác học nghiêng đầu suy nghĩ với một sự hoang mang thầm lặng, vì họ phải gạt bỏ cả một loạt những giả thuyết mong manh mà từ trước đến nay họ đã từng nêu ra một cách quả quyết và tin tưởng. Họ không còn dám đưa ra một cái tên nhất định, cũng không dám mạo hiểm nêu ra một ngày giờ chắc chắn. Họ không còn nói rằng tượng Thần Sphinx là công trình của vua Khafra hay vua Khoufou, vì họ nhận thấy các tài liệu cổ tạc trên đá chứng minh rằng pho tượng đã tồn tại từ trước khi triều đại của các vị vua này bắt đầu. Việc sưu tầm các di tích cổ do những cuộc đào xới phát hiện được đã đưa ra ánh sáng một bản cổ tự đề cập đến hình tượng Thần Sphinx như một công trình điêu khắc mà nguồn gốc đã mất đi trong vực thẳm của thời gian, và người ta chỉ tình cờ khám phá ra được sau một thời gian bị chôn lấp dưới bãi cát của sa mạc và hoàn toàn bị lãng quên không còn ai nhớ đến.


Dân Ai Cập thời tiền sử, những người đã tạc nên tượng Thần Sphinx và thành lập ra một trong những nền văn minh cổ nhất thế giới, một chủng người có nguồn gốc từ châu Atlantis đến lập quốc tại vùng châu thổ sông Nile trong một cuộc di cư khổng lồ. Cuộc di cư đó được thực hiện trước khi châu Atlantis sụp đổ và chìm xuống đáy biển Đại Tây Dương, một cơn tai biến mà hậu quả là làm cho biển Sahara khô cạn và trở thành một vùng sa mạc mênh mông. Những vỏ sò, vỏ hến rải rác ở nhiều nơi và những bộ xương cá khổng lồ mà người ta tìm thấy chôn dưới cát, chứng tỏ rằng đống cát khổng lồ này ngày xưa chính là ở dưới đáy biển trồi lên.
Không chỉ là Thần canh giữ những nghĩa địa và lăng tẩm xung quanh Kim Tự Tháp, Sphinx còn giống như một con Linh Thú nằm canh gác những bí mật của thời tiền sử, nghĩ đến những thế hệ của Atlantis mà ký ức mỏng manh của người đời không còn lưu giữ nổi, pho tượng đá khổng lồ chắc sẽ còn tồn tại mãi qua mọi thế hệ văn minh của loài người, và cũng sẽ giữ nguyên vẹn không hề tiết lộ sự bí mật nội tâm của nó. Gương mặt khắc khổ và uy nghiêm của nó không phản ảnh một điều gì, đôi môi khép chặt của nó vẫn giữ một sự im lặng muôn đời.


Thật là cảm động thay khi biết rằng tượng Thần Sphinx là một sợi dây liên lạc bền vững, cụ thể, bất biến giữa những thế hệ của nhân loại chúng ta ngày nay với những thế hệ cổ xưa của một thế giới đã lụi tàn, thế giới của người Atlantis đã biệt tích! Đối với thế giới hiện đại, biểu tượng này đã mất đi cái ý nghĩa của nó, chỉ còn là một kỳ quan của địa phương, thế thôi. Nhưng nó có còn ý nghĩa nào khác đối với người Atlantis hay không…?

Cùng với Kim Tự Tháp, cả hai công trình này đều vươn mình lên như những bằng chứng về một vùng lục địa đã sụp đổ, và như những di sản câm lặng của một giống người đã biệt tích một cách cũng bí ẩn như quê hương của họ. Cả hai thứ kỳ quan đều nhắc nhở cho hậu thế, những kẻ kế nghiệp người Atlantis biết đến những thành tích huy hoàng của một nền văn minh rực rỡ đã bị chôn vùi.


Không chỉ riêng ở Ai Cập mà tất cả các công trình cự thạch nói chung trên thế giới đều như một thứ gì đó vượt quá tổ hợp các tảng đá vô tri vô giác, đó là những địa điểm tách biệt với thế giới trần tục, nơi con người có thể kết nối với những chiều không gian khác, vượt ra xa khỏi phạm vi thế giới thực tại để tiến vào “Tâm Linh Vũ Trụ”.
“Tôi đã không ngừng nghĩ về Ai Cập
Cuối cùng, Tâm Linh Vũ Trụ đã đưa tôi đến đó.”
– Theo lời Santiago (Nhà Giả Kim)

Theo: Đông Phương Bí Thuật

 

Nếu bạn thấy hay hãy chia sẻ bài viết tới mọi người nhé!
Xem thêm nhiều bài viết hay TẠI ĐÂY