NUÔI “CON THUỐC ĐỘC”: NỖI KINH HOÀNG BÍ HIỂM GIỮA ĐẠI NGÀN

Thảng hoặc người ta vẫn nghe thấy những câu chuyện mang đậm màu sắc liêu trai về việc bỏ đ.ộc hại người. Có những con người từ khi sinh ra đến lúc “nhắm mắt xuôi tay” luôn mang trong mình nỗi sợ hãi tột cùng. Thực hư sự việc chưa ai dám khẳng định, tuy nhiên những câu chuyện về bỏ bùa thả đ.ộc vẫn lặng lẽ lưu truyền, trong đó có câu chuyện về “con thuốc đ.ộc”


Những người già trong thôn xóm kể lại rằng chuyện “ma thuốc đ.ộc” có từ rất lâu rồi, chả ai còn nhớ nữa. Chỉ biết rằng xưa kia người dân sống bằng nghề săn thú, hái măng trong rừng. Săn mãi, rừng cũng cạn kiệt, họ phải kéo lên mãi những cánh rừng đầu nguồn, mỗi chuyến đi kéo dài hàng tuần, thậm chí là hàng tháng trời. Rừng thiêng nước đ.ộc, lại do ăn uống kham khổ, nhiều người ngã bệnh, quặt quẹo trở về, có người không đủ sức lê tấm thân tàn qua “chín suối mười đèo”, đành nằm lại rừng xanh. Từ đó, những câu chuyện về một “con ma thuốc đ.ộc chuyên bắt người” cũng bắt đầu được lan truyền…

Người ta kể rằng, rất ít người có khả năng “nuôi con thuốc đ.ộc”. Bởi, để “nuôi” được, rồi từ đó chế ra đ.ộc dược, người ta phải bỏ ra nhiều công sức. Người chế thuốc sẽ bí mật lấy ba cái ria mép của con hổ, đem về bụi tre gần nhà và nhét vào một búp măng. Ba tháng mười ngày sau nó sẽ thành “con thuốc đ.ộc xong đem về bỏ vào lu. Sau 1 đêm người ta sẽ thấy nhà sinh ra cả bầy rắn, thằn lằn, rắn mối hoặc loài côn trùng nào đó. Mục đích nuôi “con thuốc đ.ộc” là để làm giàu cho chính gia đình mình, nhưng bắt buộc phải hại gia đình nào đó trong thiên hạ, họ càng nghèo thì mình càng giàu. Người ta nuôi con này bằng gà đang sống, thả vào nó rỉa tí còn xương.


Cách sử dụng ngải này là lấy ít chất nhờn của nó rồi tẩm vào móng tay đem ra chợ bôi vào hoa quả hoặc đồ ăn thức uống nào đó rồi khấn một dòng họ nào đấy bất kỳ. Nếu người của dòng họ đấy ăn đúng phải thứ này thì ngay lập tức dính ngải. Từ đó, tình hình kinh tế của gia đình nạn nhân đi xuống, nạn nhân thì suốt ngày chỉ thèm thịt gà và thường xuyên bắt trộm gà làm thịt ăn một mình. Đặc biệt, nếu nạn nhân gặp hơi đám ma là con thuốc đ.ộc trong người sẽ trổ ra và sẽ t.ử v.ong ngay trong ngày.

Độc này sẽ chỉ có tác dụng với người trong dòng họ mà người bỏ độc chỉ định. Muốn thuốc linh nghiệm, người nuôi không được tiết lộ cho ai, kể cả người thân trong gia đình.
Đồn rằng loài ngải này kỵ muối và lá Niệt. Nếu muốn biết nhà nào nuôi con này thì lấy 7 cái lá Niệt dắt vào bên trong cái nón lá để quay vào chính giữa cửa nhà gian ngoài nếu như không nghe gì thì tức là nhà đó không nuôi ngải. Còn nếu như nhà nào nuôi thì nó sẽ kêu ầm lên, lúc đó sẽ lộ ngay.


Còn nếu như bỏ mở lu ra mà bỏ muối vào thì “con thuốc đ.ộc” sẽ c.hết ngay. Con này c.hết hết thì gia đình chủ của nó cũng sẽ c.hết hết từ từ. Nuôi con thuốc đ.ộc là người ta chấp nhân nuôi từ đời này qua đời khác, nếu từ bỏ sẽ hại tới cả nhà. Ai càng “bỏ” được nhiều “đ.ộc dược”, hại c.hết càng nhiều sinh mạng thì sẽ phát đạt, giàu sang, phú quý. Còn nếu người nào “nuôi con thuốc độc” mà không “bỏ” được ai, nó sẽ quay lại “cắn” cho tan cửa, nát nhà.
Chưa ai dám khẳng định thực hư của những câu chuyện này. Lời đồn cứ lan truyền, nối dài mãi, gieo rắc trong lòng người nghe nỗi sợ hãi mơ hồ.
Theo: Thảo Bube

 

Nếu bạn thấy hay hãy chia sẻ bài viết tới mọi người nhé!
Xem thêm nhiều bài viết hay TẠI ĐÂY