KHỐI CHẤT THẢI HẠT NHÂN “CHÂN VOI MEDUSA” T.Ử T.HẦN G.IẾT C.HẾT BẤT KÌ AI TIẾP XÚC TRONG VÒNG 5 PHÚT

Thảm họa nhà máy điện nguyên tử Chernobyl tại Ukraina xảy ra năm 1986 đã để lại hậu quả vô cùng nghiêm trọng trong lịch sử nhân loại. Một lượng phóng xạ cực lớn bị phát tán vào môi trường sống gây ô nhiễm nặng nề cho Nga và Ukraina.
Sau thảm họa hạt nhân này hơn 330 nghìn hộ dân buộc phải di dời, thiệt hại về người lên đến con số hơn 7 triệu. Tuy nhiên trên thực tế, con số này có thể còn nhiều hơn nữa.


Sau sự cố, người ta còn phát hiện ra một khối dung nham màu đen có trọng lượng hàng trăm tấn rỉ ra từ hạt nhân. Chính vì hình dạng tan chảy mà lõi kim loại này được đặt tên là chân voi Medusa. Khối chất thải này có thể gây hại tới sức khỏe của con người chỉ trong vòng vài chục cho tới vài trăm giây phơi nhiễm bởi độ bức xạ quá cao (khoảng 10000 roentgens). Bởi vậy, Ukraina đã lập tức xây một khối bê tông cốt thép như một chiếc quan tài khổng lồ để lấp chiếc lò bị nổ, ngăn bức xạ phát tán ra môi trường.


10 năm sau thảm họa Chernobyl, lượng phóng xạ mà chân voi Medusa phát ra chỉ vào khoảng 1/10 so với thời điểm ban đầu nhưng nó vẫn có thể khiến con người t.ử v.ong nếu bị phơi nhiễm trên 500 giây.
Lõi kim loại nguy hiểm này có thể khiến con người chóng mặt, mệt mỏi sau 1 tuần phơi nhiễm với nó trong khoảng 30 giây. Nếu phơi nhiễm 2 phút, các tế bào sẽ xuất huyết. Trong 4 phút phơi nhiễm sẽ gặp các triệu chứng như nôn, tiêu chảy và sốt. Và nếu bị phơi nhiễm trong vòng 5 phút, người tiếp xúc sẽ chỉ có 2 ngày s.ống s.ót.


Không chỉ vậy, để chụp lại được những bức ảnh tư liệu về Chân voi Medusa, các nhà khoa học phải chụp qua một tấm gương được đặt ở góc phòng bởi những chiếc máy ánh tự động từ xa được đưa vào để chụp đều bị nổ tung do phóng xạ. Bức ảnh này được chụp bởi phó giám đốc dự án Stone Carnaby, ông Artur Korneyev, sau 10 năm xảy ra sự cố hạt nhân. Mặc dù ông Artur đã mặc rất nhiều áo quần bảo hộ vào thời điểm đó, nhưng ông vấn tiếp xúc với rất nhiều chất phóng xạ. Những năm sau đó Artur đã bị đục thủy tinh thể và nhiều biến chứng khác nhau.

Mọi người bắt đầu lo rằng nó sẽ gây ô nhiễm nguồn nước, hoặc thậm chí là gây ra một vụ nổ khác. Để thu thập được mẫu thử, các nhà khoa học đã phải dùng AK-47 để bắn vỡ khối chất thải vỡ ra thành các mảnh vụn…


Cho đến thời điểm hiện tại, nồng độ của các chất phóng xạ này vẫn rất cao, những người sống trong vùng lân cận vẫn chịu nhiều ảnh hưởng nặng nề. Các nhà khoa học cho biết mặc dù chân voi này đã phân hủy nhưng các chất phóng xạ này vẫn sẽ tồn tại thêm 100 000 năm nữa. Khối “chân voi” này sẽ mất rất nhiều thời gian để có thể phân rã hết được bức xạ (và trở nên an toàn), nhưng vì sự an toàn hiện tại nên họ phải xây dựng một khối bê tông cốt thép (“quan tài bê tông”) bao bọc khu phản ứng hạt nhân số 4 của nhà máy Chernobyl lại, nhằm ngăn chặn sự phát tán bức xạ. Sự xây dựng khối bao bọc này sẽ làm quá trình phân rã bức xạ đã chậm lại còn trở nên chậm hơn nữa, nhưng vì an toàn nên họ phải chấp nhận làm vậy. Thảm họa Chernobyl đã đi qua hơn 30 năm, nhưng những biện pháp ngăn chặn bức xạ tại thời điểm đó đến nay vẫn chưa thể làm trọn vai trò.

 

 

Nếu bạn thấy hay hãy chia sẻ bài viết tới mọi người nhé!
Xem thêm nhiều bài viết hay TẠI ĐÂY