TRUYỆN KINH DỊ: NGƯỜI BẠN

Ngày 8 tháng 1 năm 1996, Chào, tên tôi là johnny và tôi vừa có cuốn nhật kí tuyệt vời này. Tôi không nghĩ mình sẽ sử dụng gì nhiều với nó, nhưng không muốn mẹ thất vọng nên tôi bắt đầu viết từ giờ. Hôm nay là sinh nhật 10 tuổi của tôi. Tôi được tặng chiếc xe đạp mới và một con Nintendo! Tôi thất vọng vì không ai tới dự ngoài bố mẹ và em gái. Tôi rất nhớ bạn cũ của mình. Từ khi chuyển trường họ không nói chuyện với tôi nữa. Mẹ nói rằng họ đã gửi thư cho tôi và tôi rất muốn đọc chúng, nhưng mẹ nói bà sẽ đọc chúng cho tôi. Họ nói những điều thật tử tế! Tôi đã mất ngủ từ khi bị đuổi. Tôi không thích ngủ nữa, đó là khi tôi gặp cậu ta. Đôi khi cậu ấy sợ tôi vì vẻ ngoài cậu ấy nhưng tôi biết cậu ấy sẽ luôn bảo vệ tôi! Như hồi cậu ấy làm ở trường.


Ngày 18 tháng 12 năm 1996, Mẹ tiếp tục lo lắng cho tôi do tôi không ngủ. Tôi kể với mẹ về cậu bạn thân của mình nhưng bà không tin tôi. Bà bảo tôi đừng nói về lí do tôi không đi học nữa. Tôi không biết tại sao. Cậu ấy chỉ muốn bảo vệ tôi. Bà tiếp tục hỏi tôi đã mơ thấy gì và tôi kể cho bà cùng một giấc mơ liên tục, về tôi và cậu ta chơi với nhau. Bà hỏi việc gì đã xảy ra trong giấc mơ, và tôi chỉ nói chúng tôi chơi trốn tìm. Lạ là tôi luôn thức dậy ở các chỗ khac nhau trong nhà với đồ đạc bừa bộn xung quanh; tôi đoán là cậu ấy đã chán phải đi tìm tôi.


Ngày 21 tháng 12 năm 1997, Tôi lên 11 tuổi vào tháng trước, mẹ làm tôi bất ngờ, bà đưa tôi đi gặp một người đàn ông tử tế. Tôi gặp ông ta hàng tuần, ông ta hỏi về tuần lễ của tôi ra sao, nhưng luôn lặp lại một câu. “Bạn của cháu thế nào rồi ? ”. Tôi không thích nói về cậu ta, tuy nhiên, từ khi tôi nói chuyện với người đàn ông cậu ta trở nên xấu tính. Cậu ta nói về những thứ xấu xa. Cậu ấy nói rằng nếu tôi còn kể với ông ta về cậu ấy, cậu ấy sẽ hại tôi và gia đình tôi. Tôi không nói gì về cậu ấy nữa. Tôi chỉ kể lại về những người bạn cũ của tôi, những người không nói chuyện với tôi nữa. Ông ta đưa tôi vài viên thuốc cho tôi ngủ ngon hơn. Gần đây tôi không còn thấy cậu ấy nữa. Tôi thậm chí không mơ, chỉ tỉnh dậy trên giường, là một điều mới mẻ từ khi tôi từng tỉnh dậy ở sân trước.
Ngày 28 tháng 4 năm 2001, Tôi vừa bước sang 15 vài tháng trước và quyết định tiếp tục viết thứ cũ rich này vì một số… biến cố xảy ra. Những viên thuốc mà nhà tâm thần học đưa cho tôi dần kém hiệu lực. Tôi để ý tháng trước, khi “người bạn”, không, cái thứ C.HẾT TIỆT đó đã trở lại. Đó là thứ mà ban đầu tôi có thể lờ đi; 3 ngày đầu chỉ là những tiếng lẩm bẩm, không gì đặc biệt. Nhưng vào các ngày kế tiếp rất lạ, tôi chỉ thấy 1 phần giấc mơ, hắn đang nói chuyện một cách không đúng với con người, như trong bộ phim kinh dị nhưng với một giọng rất trầm, tối và độc ác. Điều đầu tiên hắn nói làm tôi nôn mửa; tất cả những gì tôi nghe thấy là một giọng hối thúc, “Đến giờ chơi rồi Johnny!”. Tôi biết rõ hắn muốn cái đéo gì, lại cái trò trốn tìm đó. Tôi liên tục nghe thấy hắn. Hàng đêm tôi nghe thấy hắn thì thầm, như thể hắn đang gợi lại tiềm thức của tôi vậy. Tôi dần cảm thấy sợ hãi khi chỉ còn 2 lọ thuốc cuối và vào 1 tháng 5 sẽ hết.
Ngày 30 tháng 4 năm 2001, Hôm nay tôi đã hết thuốc, tôi lo lắng sẽ xảy ra chuyện gì khi tôi ngủ tối nay. Tôi nói với nhà trị liệu cách các giấc mơ đang trở lại, ông ta nói rằng tôi không thể làm gì được vì nếu tôi uống thêm thuốc, tôi có thể quá liều và c.hết. Ông ta ngạc nhiên là tôi chưa c.hết. Sau khi nói chuyện, bố đưa tôi về và đ.ánh đ.ập tôi. Tôi có thể làm gì? Lão không có ai để nói chuyện, uống rượu rất nhiều như thể nước vậy. Ngày nào đó tôi sẽ cho biết ai tốt hơn. Mẹ chẳng can thiệp gì cả, chỉ ngồi một chỗ và xem lão phá hoại bản thân. Tôi đã chán cái thứ rác rưởi này lắm rồi, phải tìm cách thoát khỏi đây.


Ngày 1 tháng 5 năm 2001, Tôi gặp hắn hôm nay, thằng khốn nạn bẩn thỉu. Không ngờ tôi đã bỏ quên hình ảnh của hắn từ lâu. Hắn rất bình thường ở nhiều điểm, cái áo đen rách với cơ xé ra khỏi người hắn, theo nghĩa đen, hắn có vẻ như đã bị cào xé ra khỏi cơ thể của mình. Và hắn mặc quần bò. Thứ duy nhất là bàn chân hắn, chân đất, nhưng móng chân của hắn là móng sắc nhọn. Tay hắn cũng thế, móng tay chạm sàn nhà. Chúng rất sắc, bất cứ thứ gì chạm vào nó đều bị xé nát. Đó là khi tôi nhìn mặt hắn, khẽ liếc qua mái tóc bờm xờm. Da hắn trắng bệch, cách mạch máu phủ đây không mặt hắn ta. Hắn không có mắt, chỉ có 2 hốc mắt trống. Tôi có thể cảm thấy hắn đang theo dõi tôi, mặc dù hắn không có mắt, cảm thấy sự chán nản với cuộc sống hiện tại. Miệng của hắn như thể bị banh ra, những chiếc đinh găm và hàm hắn ta. Hắn bảo tôi đi trốn và hắn sẽ đi tìm tôi. Tôi trốn dưới bàn học, hắn không tìm thấy tôi, mặc dù đã đến gần nhưng chỉ lục bới đồ đạc. Nhưng đó chỉ là giấc mơ thôi, một giấc mơ ngớ ngẩn. Hắn nói về việc g.iết cha mẹ tôi và h.iếp d.âm em gái tôi. Chuyện này đã quá xa nên tôi đã không ngủ trong vài ngày tiếp theo. Tôi tìm thấy một số giấy tờ dưới gầm giường và sắp đến nửa đêm rồi nên tôi có thể đọc để tỉnh táo. Sau khi đọc xong tôi sẽ lên mạng một lúc, nó luông giúp tôi tỉnh táo.


Ngày 2 tháng 5 năm 2001, Tôi đã đúng. Tôi có thể thức nhưng tôi ước tôi đã không. Đống giấy tờ tôi tìm thấy thật kinh tởm. Nó từ lúc tôi bị đuổi học. Tôi không bao giờ hiểu tại sao mình bị đuổi, tôi chỉ có thể nhớ là một thằng bé xô tôi ngã và bất tỉnh. Sau đó tôi có cảm giác thứ gì đó nắm lấy tóc mình và giật dậy. Tôi tỉnh dậy trong nhà và nghe tin từ mẹ. Đống giấy tờ này… không thể thế được. Hóa đơn bệnh viện cho đứa trẻ bị ãy cổ, tống cổ vì chửi bậy giáo viên, âm đứa trẻ khác. Không thể thế được. Tôi không thể bỏ qua được những tin này. Đó không phải tôi, tôi bị đổ tội cho những gì tôi không làm. Tôi trấn an tinh thần lại. Nhưng rồi tôi tìm thấy lá thư từ cha mẹ và thậm chí từ bạn thân của tôi. Họ nói tôi lập dị, để xúc phạm tôi, đuổi tôi đi. Bạn tôi không nói điều đó, họ sẽ không bao giờ, phải không? Ý tôi là một đứa trẻ không thể nào làm những thứ khủng khiếp đó, phải không… và tôi ở đó cùng với cậu ta, ngủ và mơ mộng cùng cậu ta. Vẻ mặt của mẹ tôi nói lên cả. Sự khám phá của tôi khiến cho bà bàng hoàng. Rồi bố tôi vào. Họ vẫn đang cãi nhau dưới bếp, tôi có thể nghe thấy. Cãi nhau chả vì cái gì. Chắc tôi sẽ đi ngủ vậy.


Ngày 3 tháng 5 năm 2001, Tôi vẫn nhớ giấc mơ. Nó rất là mơ hồ. Thay vì hắn đi tìm tôi hắn muốn tôi đi tìm hắn. Tôi đi tìm hắn đã phải vài giờ rồi. Đó là khi cơn ác mộng ập đến. Tôi nghe thấy mẹ hét lên trong bếp. Tôi chuẩn bị bước vào phòng em gái tôi khi tôi nghe thấy, lập tức chạy xuống xem có chuyện gì. Bà ấy kia, nằm trên sàn bếp. Máu rỉ ra từ con dao găm trong mồm bà xuyên lên tai trái. Tôi đã nôn, mắt nhòe lệ. “Đây không phải thật”. Tôi tự nhủ thầm, nhưng nó rất thật, tôi có thể cả giác được nó. Đó là khi tôi ngã, một cú ngã đau điếng. Mẹ kiếp! Tôi chợt thấy bố tôi, quần áo tả tơi, cổ bị rạch ra, đẫm máu. Tôi không thể thở, chỉ biết thở hổn hển trên bãi nôn không ra thêm được nữa. Lại lần nữa, tôi tự nhủ đây chỉ là giấc mơ, giấc mơ thôi, đến khi tôi nghe thấy tiếng thét từ phòng em tôi. Tôi nhanh chóng chạy lên, một cảnh tượng kinh hoàng đang diễn ra. Bạn tôi, tên khốn nạn d.âm d.ục đang c.ào x.é em tôi. Nhưng chưa phải tất cả. Hắn mở nút quần ra,… Tôi không thể chịu được nữa! Tôi ngất đi. Tôi tỉnh dậy trong một can nhà mới. Nơi này thật tuyệt, họ có vô số thuốc tôi cần và nhiều người khác như tôi.


Tháng 11 năm 2002, Tôi không nhớ hôm nay là ngày bao nhiêu nữa, họ nghĩ họ có thể giữ tôi lại. Họ không thể. Tôi đã thoát với sự giúp đỡ của cậu ta. Cậu ta nói sẽ ổn cả, nhưng tôi không tin cậu ta. Tôi đang ở nhà, với khẩu súng của cha tôi trên tay. Đã rất lâu rồi và tôi đã rất mệt mỏi. Tôi có thể nghe thấy hắn lên gác khi tôi viết những dòng này. Nhưng tất cả rồi sẽ ổn thôi. Sẽ ổn thôi… Tường trình cảnh sát ngày 23 tháng 11 năm 2002: Johnathan Howard, 16 tuổi, tìm thấy đã c.hết trong nhà. Đã t.ự s.át sau khi trốn ra khỏi viện Marksville vào ngày 21 tháng 11, g.iết 5 người làm việc và 6 bệnh nhân. Được chuyển đến đó sau khi tìm thấy DNA trong x.ác em gái và giết bố mẹ. Tiền án: làm g.ãy c.ổ đứa trẻ 9 tuổi sau khi đứa trẻ hỏi mượn bút chì. B.ắn liên tiếp vào ngực mình với khẩu súng của bố. Tìm thấy trong vũng máu trên sàn sau khi hang xóm thông báo về việc họ nghe thấy tiếng cười rồi tiếng súng. Nạn nhân đang cười khi tìm thấy từ “Hãy chạy đi cậu bé, vì chúng ta đã có thời gian vui vẻ bên nhau. Đã đến lúc ta đi tìm người khác rồi” viết bằng máu trên tường phòng ngủ nạn nhân. Sĩ quan Smith tường trình về vụ việc nhìn thấy người đàn ông không mắt khi anh ngủ vào đêm xảy ra biến cố.

Nếu bạn thấy hay hãy chia sẻ bài viết tới mọi người nhé!
Xem thêm nhiều bài viết hay TẠI ĐÂY