TRUYỆN KINH DỊ: BẢN NĂNG LÀM MẸ

Bản năng làm mẹ – cái khái niệm tôi đã từng ghét cay ghét đắng.


Nếu như sự cố gắng để hạ sinh một đứa trẻ đều nằm trong hệ thống gen hay bản năng của tất thảy phụ nữ, thì chắc chắn tôi là một cá thể hoàn toàn lạc loài. Tôi vẫn luôn nghĩ cô bạn thân, Sarah, cũng cảm thấy tương tự – cho đến khi cô ấy mang thai. Cô ấy hứa với tôi rằng mọi thứ sẽ vẫn như cũ sau khi đứa trẻ ra đời, nhưng tôi biết đó là một lời nói dối. Đứa trẻ đang kêu khóc đó sẽ phá hỏng mọi thứ. Tôi đã chắc chắn rằng, cái bản năng làm mẹ vớ vẩn của riêng tôi sẽ chẳng bao giờ tới.
Nhưng rồi Sarah hạ sinh đứa bé.
Nhìn thấy Jacob trong viện lần đầu tiên, tôi biết rằng trước giờ tôi đã sai. Có vẻ như, bổn phận làm mẹ vẫn luôn thường trực trong tôi. Tôi chợt có cảm giác về sự trỗi dậy của tình yêu và nỗi khát khao của các bậc phụ huynh như trong các bộ phim. Đôi mắt xanh màu ngọc biển ấy, mái tóc nâu màu café sáng ấy, đứa bé thật hoàn hảo. Từ khoảnh khắc ấy, tôi biết rằng, nếu như có bao giờ tôi muốn một đứa con, tôi sẽ phải biến Jacob thành một phần trong gia đình mình. Tôi sẽ trở thành một người mẹ, bất kể điều gì xảy ra.


Tháng năm trôi qua, tôi luôn dõi theo Jacob. Sarah nhờ cậy tôi rất nhiều trong việc nuôi dạy đứa trẻ, và tôi tự nguyện giúp đỡ tất cả. Ruột gan tôi sôi lên mỗi khi nhìn thấy đứa bé. Và Sarah ở đó, quên lãng về việc nuôi lớn đứa trẻ, hoàn toàn không biết rằng Jacob là một món quà quý giá đến nhường nào. Tôi tuy giữ kín trong lòng, nhưng vẫn luôn muốn đá cô ấy ra khỏi bức tranh, một lần và mãi mãi. Chỉ khi đó tôi mới có thể được làm mẹ.
Ước mong của tôi cuối cùng cũng thành sự thật khi Jacob bước sang tuổi mười sáu. Sarah c.hết sau một cú n.gã xuống cầu thang. Đó không phải là một cái ch.ết bình thường cho lắm, bởi vốn dĩ Sarah đi đứng rất cẩn thận, nhưng chẳng ai mảy may nghi ngờ.


Quyền nuôi dạy thì đã được đoán trước. Người cha của Jacob đã biến mất từ lâu, và tôi đã làm mọi việc như người mẹ đỡ đầu của cậu từ khi cậu mới sinh. Vị thẩm phán nhanh chóng chỉ định tôi làm người giám hộ hợp pháp của thằng bé. Chỉ một vài ngày nữa, Jacob sẽ chuyển đến sống với tôi. Sau khoảng thời gian dài chờ đợi, tôi sớm sẽ thực hiện được ước mơ của mình – tôi sẽ được trải nghiện cảm giác làm mẹ. Mặc dù đã là hơi muộn, nhưng chẳng phải vẫn có vô số bà mẹ hơn ba mươi tuổi sao? Số phận, cuối cùng cũng sẽ đem đến cho tôi đứa con của riêng mình.
Và Jacob sẽ là một người cha tuyệt vời.

 

Nếu bạn thấy hay hãy chia sẻ bài viết tới mọi người nhé!
Xem thêm nhiều bài viết hay TẠI ĐÂY