NHỮNG ĐỨA TRẺ DA XANH Ở LÀNG WOOLPIT

Những đứa trẻ da xanh ở làng Woolpit’ là một ghi chép cổ từ TK 12, kể về sự xuất hiện của 2 đứa trẻ bí ẩn cạnh một cánh đồng tại làng Woolpit, nước Anh.

Hai đứa trẻ, một trai một gái, có làn da màu xanh lá cây và nói một ngôn ngữ lạ lùng. Bé trai bị bệnh và qua đời nhưng bé gái vẫn khỏe mạnh. Sau đó, do được học tiếng Anh, bé gái bắt đầu kể về nguồn gốc của mình, đồng thời cho biết mình đến từ Vùng đất Thánh Martin, nơi mọi thứ chìm trong hoàng hôn vĩnh cửu và người dân sống ở dưới mặt đất.

Trong khi một số người xem đây chỉ là một câu chuyện dân gian mô tả cuộc gặp gỡ tưởng tượng với cư dân của thế giới khác dưới lòng đất hay thậm chí là ngoài Trái đất thì những người khác lại tin đây là sự kiện có thật.

Sự kiện diễn ra tại làng Woolpit ở Suffolk, vương quốc cổ East Anglia. Thời Trung Cổ, ngôi làng nằm trong khu vực có sản lượng nông nghiệp cao nhất và có mật độ dân số đông đúc nhất của Anh. Làng Woolpit thuộc sự cai quản của Tu viện Bury St. Edmunds giàu có và quyền lực.

Di tích của Tu viện Bury St. Edmunds.

Câu chuyện được ghi lại bởi hai nhà biên soạn sử sách ở TK 12 là Ralph of Coggestall (mất năm 1228), Tu viện Trưởng của một viện Xitô tại Coggeshall (cách 42 km về phía nam của Woolpit) và William of Newburgh (1136 – 1198), một sử học gia kiêm giáo sĩ người Anh tại Augustinian Newburgh Priory ở phía bắc Yorkshire.

Các ghi chép đều cho biết các sự kiện diễn ra trong triều đại vua Stephen (1135 – 1154) hoặc Henry II (1154 – 1189) tùy phiên bản.

Theo ghi chép, cậu bé và em gái được những người nông dân đang gặt lúa trên cánh đồng gần một số con hào bẫy sói tại St Mary của Wolf Pits (Woolpit) phát hiện ra. Làn da chúng màu xanh nhạt, quần áo được làm từ những chất liệu lạ và lời nói không thể hiểu được. Hai đứa trẻ được đưa vào làng và Ngài Richard de Caine tại Wilkes nhận nuôi .

Mặc dù có vẻ đói nhưng bọn trẻ không ăn bất kỳ thức ăn gì được đưa đến. Cuối cùng, dân làng mang đến những quả đậu vừa thu hoạch và chúng ăn ngấu nghiến.

Bé trai bị bệnh và sớm qua đời, trong khi đó, bé gái vẫn khỏe mạnh và màu xanh của làn da phai nhạt dần. Cô học được cách nói tiếng Anh và kết hôn cùng một người đàn ông tại King’s Lynn, vùng lân cận Norfolk. Mặc dù chưa được xác minh nhưng theo một số ghi chép, cô bé lấy tên ‘Agnes Barre’ và chồng cô là một đại sứ của vua Henry II. Sau khi nói được tiếng Anh, cô bắt đầu kể câu chuyện về nguồn gốc của mình.

Bé gái cho biết cô và anh trai đến từ “Vùng đất Thánh Martin”, nơi không có ánh Mặt Trời, nhưng có một hoàng hôn vĩnh cửu và tất cả người dân đều có da màu xanh.

Qua nhiều thế kỷ, nhiều giả thuyết đã được đưa ra để giải thích cho câu chuyện kỳ lạ này. Về làn da xanh, một đề xuất cho rằng những đứa trẻ bị mắc bệnh thiếu máu Hypochromic mà ban đầu được biết đến là bệnh xanh lướt Chlorosis (xuất phát từ từ ‘Chloris’ nghĩa là xanh – vàng trong tiếng Hy Lạp). Tình trạng này gây ra bởi một chế độ ăn uống thiếu chất ảnh hưởng đến huyết sắc tố của hồng cầu và kết quả là tạo ra làn da xanh. Giả thuyết này được củng cố khi bé gái được miêu tả có dấu hiệu trở lại bình thường sau khi áp dụng chế độ ăn uống lành mạnh.

Liên quan đến các chi tiết của vùng đất lạ, trong nghiên cứu Fortean Studies 4 (1998), Paul Harris cho rằng 2 đứa bé là những đứa trẻ mồ côi người Flemish, có thể sinh sống tại một khu vực gần đó gọi là Fornham St. Martin, được chia cắt với Woolpit bởi sông Lark. Trong TK 12, rất nhiều người Flemish nhập cư đến đây nhưng phải chịu sự đàn áp dưới thời trị vì của vua Henry II. Năm 1173, nhiều người đã bị giết gần Bury St Edmunds. Nếu họ chạy trốn vào rừng Thetford thì bóng tối vĩnh cửu của khu rừng dường như tạo nên nỗi hoảng sợ cho bọn trẻ. Họ cũng có khả năng là đã đi vào một trong những hầm mỏ trong khu vực và cuối cùng dẫn đến Woolpit. Mặc quần áo lạ lùng của người Flemish và nói một ngôn ngữ khác, những đứa trẻ đã hiện diện theo một cách rất kì lạ đối với dân làng Woolpit.

Có những ý kiến đề cập đến nguồn gốc thế giới hoàn toàn khác của những đứa trẻ. Đề xuất trong cuốn ‘Giải phẫu sự u sầu’ xuất bản năm 1621, Robert Burton cho rằng những đứa trẻ da xanh “đến từ Thiên đường”, từ đó ông dẫn dắt người ta suy đoán chúng có thể là những người ngoài hành tinh. Trong một bài báo được đăng trên tạp chí Analog, nhà thiên văn học Duncan Lunan giả thuyết, những đứa trẻ vô tình đến Woolpit từ hành tinh của chúng, nơi có thể đã bị mắc kẹt trong quỹ đạo đồng bộ quanh hành tinh trung tâm khiến điều kiện sống tồn tại duy nhất tại một vùng hoàng hôn hạn hẹp giao thoa giữa một bề mặt nóng gay gắt và một bề mặt tối lạnh lẽo.

Câu chuyện về những đứa trẻ da xanh đã tồn tại qua 8 thế kỷ kể từ khi những bản ghi chép đầu tiên xuất hiện. Trong khi những sự thực đằng sau có thể không bao giờ được lý giải thì câu chuyện lại truyền cảm hứng cho rất nhiều bài thơ, tiểu thuyết, nhạc kịch, những trò chơi trên toàn thế giới, cũng như tiếp tục thu hút trí tưởng tượng của nhiều tâm trí tò mò.

@hosotuyetmatx

Tags: