ISSEI SAGAWA – KẺ GIẾT VÀ ĂN THỊT CHÍNH NHÂN TÌNH CỦA MÌNH NHƯNG UNG DUNG TRẮNG ÁN

Vào một buổi sáng đẹp trời tháng 6/1981, một cặp vợ chồng đang đi tản bộ tại công viên Bois de Boulogne, Pháp thì phát hiện bàn tay bê bết máu thò ra từ một chiếc vali. Quá kinh hãi, họ lập tức gọi điện cho cảnh sát thông báo về vụ việc.

2 ngày sau đó, lực lượng chức năng tìm tới nhà nghi phạm, cũng là bạn học cùng lớp của nạn nhân được xác định là sinh viên trao đổi Renee Hartevelt, 25 tuổi. Tại đây, họ không khỏi kinh hãi khi phát hiện chiếc tủ lạnh chất đầy các phần thi thể của Hartevelt mà tên sát nhân khai là chia nhỏ để ăn. Tên giết người bệnh hoạn đó là Issei Sagawa, du học sinh tới từ Nhật Bản.

Câu chuyện về Issei Sagawa được coi là một trong những nghịch lý “điên khùng” nhất của xã hội Nhật Bản: Sát hại nhân tình một cách dã man nhưng vẫn trắng án và thậm chí còn nổi tiếng kiếm bộn tiền.

Tội ác rùng rợn

Issei Sagawa sinh ngày 11/6/1949 tại quận Hyogo, tỉnh Kobe, Nhật Bản, trong một gia đình bề thế và đầy quyền lực. Hắn tốt nghiệp trung học với thành tích học tập khá nên được gia đình gửi sang Pháp du học tại trường đại học Sorbonne chuyên ngành văn học Anh. Ngay từ nhỏ, Sagawa đã có những hành vi kỳ quặc, khác người. Hắn tự cảm nhận rõ được điều đó khi được gia đình gửi đi du học, Sagawa nói hắn thích những cô gái Tây cao ráo và trắng trẻo.

Người đầu tiên lọt vào tầm ngắm của gã sinh viên chỉ cao 1m45 với khuôn mặt khá thô kệch là một giảng viên người Đức. Nhưng kế hoạch đột nhập vào nhà riêng để sát hại cô này của y sau đó đã thất bại. Cho đến khi làm quen được cô bạn học cùng lớp đại học của hắn tại Học viện Sorbonne là cô gái trẻ 25 tuổi Renee Hartevelt tới từ Hà Lan.

Để tiếp cận được người đẹp, Issei đã nhờ Renée trau dồi thêm tiếng Đức cho mình. Hắn thoải mái vung tiền để lấy lòng người đẹp, đồng thời mời cô gái 25 tuổi đi coi triển lãm, hòa nhạc. Issei cố gắng viết những dòng thư tình thật mùi mẫn với mong muốn Renée sẽ thích. Mối quan hệ giữa hai người khá tốt, cho tới một ngày, Issei đổi ý.

Vào buổi tối tháng 6/1981, Issei Sagawa mời Renée tới nhà ăn tối. Sau khi cô gái ra về, hắn đứng trầm ngâm trước nơi Renée vừa ngồi, rồi tiến tới hít hà mùi hương còn vương vấn nơi đó. Hắn say đắm cô và muốn sở hữu cô mãi mãi. “Renée phải là của mình” – Hắn nghĩ.
Vào ngày 11/6/1981, Issei mời nhân tình tới nhà dùng trà, ngâm thơ. Trong khi Renée đang say mê với những câu chữ, Issei – với khẩu súng săn nòng 22 sắm từ ngày mới sang Paris – từ từ bước tới sau lưng cô. Hắn nhắm nòng súng vào gáy Renée và bóp cò.
Sau khi nhìn thấy Renée nằm bất động trên sàn, Issei bắt đầu nghĩ nên làm gì với cái xác của nhân tình. Hắn làm trò đồi bại với thi thể, vuốt ve làn da trắng nõn của Renée và quyết định thực hiện mong ước vốn nung nấu từ hồi còn là học sinh cấp 1 của mình: nếm thử thịt người.

Issei bắt đầu chia cơ thể nạn nhân thành từng phần. Hắn xẻ thịt Renée từ phần ngực, phần hông và chia đều ra, cất vào trong tủ lạnh dùng dần. Hai ngày sau, Issei bắt đầu dọn dẹp các phần cơ thể còn lại để tránh việc chúng bốc mùi. Hắn cất cô gái xấu số vào trong một chiếc vali và kéo tới công viên để phi tang.
Sáng hôm sau, một cặp vợ chồng hoảng hốt phát hiện một bàn tay thò ra khỏi chiếc vali đẫm máu. Họ gọi cảnh sát trong cơn hoảng loạn. Cơ quan điều tra lập tức vào cuộc và không khó để đặt nghi vấn lên Issei Sagawa. Họ tìm tới nhà hắn và tìm thấy thi thể người vẫn nằm trong tủ lạnh nhà Sagawa. Không còn đường chối cãi, Issei bị dẫn độ về đồn và nhanh chóng bị đưa ra xét xử.

Nổi tiếng khi trở về quê nhà

Khi mà người ta tưởng như Sagawa sẽ phải ngồi tù cả đời để trả giá cho tội ác không thể chối cãi của hắn thì bằng thế lực của gia đình, Issei đã được hỗ trợ bởi một luật sư cực giỏi. Vị này đã đưa ra đủ bằng chứng cho thấy Issei gặp vấn đề về thần kinh và thành công giảm án cho hắn xuống còn 15 tháng tù. Issei còn được dẫn độ về Nhật Bản để “điều trị tâm lý” tại bệnh viện Matsuzawa. Nực cười thay, các nhà tâm lý học tại Bệnh viện Matsuzawa đều xác định Sagawa hoàn toàn bình thường về mặt tâm thần. Thứ duy nhất bất thường, chỉ có thể là con quỷ khát máu trong hắn. Quyết định khi đó gây chấn động dư luận Pháp bởi ai cũng hiểu người cha quyền lực và giàu có của Sagawa đã dùng tiền can thiệp.

Tên sát nhân sau đó bị trục xuất về Nhật Bản và được đưa vào bệnh viện tâm thần Matsuzawa ở Tokyo. Nhưng hắn cũng chỉ cần đợi 15 tháng để được tự do sau khi các bác sĩ tâm lý tại bệnh viện này khẳng định bệnh nhân chuyển về từ Pháp hơn 1 năm trước đó hoàn toàn bình thường về mặt tâm lý.

Những tưởng khi được ra ngoài, Sagawa sẽ sống dằn vặt trong mặc cảm tỗi lỗi và ân hận. Nhưng không hề, Sagawa mạnh dạn xuất hiện trên truyền thông, trả lời hàng loạt các bài phỏng vấn và nghiễm nhiên trở thành ngôi sao truyền hình khi đó. Đơn giản là tội ác tàn bạo của tên sát nhân lại khơi gợi trí tò mò của công chúng. Người ta tò mò xem làm thế nào mà một con người có thể ăn thịt đồng loại.

Tuy nhiên, một số hồ sơ cho biết Issei vốn đã có biểu hiện lệch lạc suy nghĩ ngay từ khi còn ngồi trên ghế nhà trường. Hắn từng ám sát hụt một giáo viên trong trường và cha mẹ thương gia của Issei phải tống hắn ra nước ngoài.

Hưởng thụ một cuộc sống nổi tiếng đến phi lý

Sagawa trắng án. Bởi vậy, hắn càng không có lý do để hối hận về tội ác của mình. Những tưởng tên sát nhân này sẽ có cuộc sống chật vật, nhưng không, hắn thậm chí còn trở thành người nổi tiếng. Issei tự mình xuất bản 4 cuốn sách, lên truyền hình và kể về việc “nếm thử thịt người” như một trải nghiệm thú vị, một chiến tích sáng chói.

Công chúng tò mò về Issei, về cách hắn tường thuật lại chi tiết tội ác đáng ghê tởm của mình. Hắn hãnh diện rằng đã thoát tội giết người, cũng như cuốn sách của mình tiêu thụ tới 200.000 bản. Từ năm 1986 đến 1997, Issei trở thành ngôi sao của các trang báo lá cải. Hắn trả lời phỏng vấn, tham gia show truyền hình như một ngôi sao đích thực.

“Họ gọi tôi là thánh ăn thịt người” – Sagawa nói – “Tôi cảm thấy rất vui vì điều này”.

“Ý định này đã có trong đầu tôi kể từ khi còn bé. Tôi khao khát được thử nó một lần, và Renée là người đầu tiên. Cô ấy hơi nhạt, có vị giống cá ngừ nhưng lại nhiều mỡ. Tôi muốn có Renée. Chỉ có cách đó, Renée và tôi mới hòa làm một” – Sagawa viết trong cuốn tự truyện kinh khủng của mình.

“Tuy tôi viết trong sách là thịt người rất ngon nhưng sự thực thì không phải vậy. Chỉ là tôi vẽ ra hình ảnh mình là người đam mê thịt người nên mới phải viết vậy. Tôi thích ăn thịt bò Kobe hơn.” – Issei trả lời phỏng vấn.

Sagawa lập ra những trang web chuyên đăng tải về các trích đoạn trong tự truyện của mình. Hắn mở ra các cuộc thảo luận rằng “tại sao con người không thể ăn thịt con người”. Hắn trở thành một trong những nghịch lý nghiệt ngã nhất khi cứ “tất bật” viết bài định kỳ cho báo lá cải, biên tập vài cuốn sách về sát nhân, viết bình luận về ẩm thực và thậm chí còn làm mẫu cho bìa tạp chí về các món ngon ở Nhật. Thậm chí, hắn còn là diễn viên cho một vài bộ phim khiêu dâm.
Sự tò mò, hiếu kì của công chúng cứ nuôi dưỡng kẻ sát nhân này cho tới năm 1997. Khi chẳng còn gì để khai thác nữa, Issei bắt đầu bị các nhà xuất bản sách ghẻ lạnh. Người ta đã chán với việc hắn cứ nhai đi nhai lại câu chuyện cũ rích rồi.

Sagawa tìm cách thử một công việc khác. Hắn nộp đơn vào làm giáo viên tại một trường song ngữ Nhật – Pháp. Vị hiệu trưởng khá ấn tượng khi Sagawa dám để tên thật để xin việc. Tuy nhiên, các giáo viên trong trường ghê tởm hắn và đồng loạt phản đối trước sự xuất hiện của Issei.

Năm 2005, cha mẹ Issei Sagawa qua đời. Họ hàng không cho hắn tới phúng viếng chính cha mẹ đẻ và đuổi gã sát nhân ra khỏi dòng họ. Tên này buộc phải sống trong một căn hộ nhỏ, ăn uống qua ngày bằng tiền trợ cấp của chính phủ. Chẳng bao lâu sau, nguồn trợ cấp bị cắt và Issei phải tự kiếm sống trong khi ai ai cũng biết quá khứ đáng kinh tởm mà hắn từng rêu rao suốt một thập kỷ qua.

Issei Sagawa cho rằng mình đang phải chịu sự trừng phạt khủng khiếp. Thế nhưng, liệu đây có phải bản án thích hợp cho một gã sát nhiên điên rồ, huênh hoang về tội ác như thể đó là một tấm huy chương rạng rỡ? Dù đã hơn 30 năm trôi qua nhưng vụ án Issei Sagawa vẫn được nhắc tới như một cơn nhức nhối trong xã hội Nhật Bản.

“Ý nghĩ được nếm thịt người cứ tăng dần, mỗi khi tôi nhìn thấy các thiếu nữ ăn mặc ngày một mát mẻ và thiếu vải ngoài đường. Thật sự không kìm lại được” – Issei không hề giấu diếm về sự ham thích với thịt người của mình, dù đã không còn ở “thời đại hoàng kim”.

@hosotuyetmatx