ROCK ‘N’ ROLL CON ĐƯỜNG ĐẾN VỚI SATAN

Bạn có tin rằng Rock ‘n’ Roll là thứ âm nhạc của quỷ Satan? Trước khi đưa ra câu trả lời, hãy thử tìm hiểu những câu chuyện xung quanh thứ âm nhạc này. Từ trước tới giờ các bậc phụ huynh phương Tây thường răn con:”Tao cấm mày nghe thứ âm nhạc quái đản đó, đó là thứ âm nhạc của quỷ Satan”. Cũng từ lúc thứ âm nhạc này xuất hiện, có biết bao nhiêu là phim ảnh, sách báo, âm nhạc gắn liền rock với hình tượng con quỷ Satan với cái đầu sừng quái đản đó.

VD: Phim: Crossroads, Pick of destiny, Brother where are you…
Âm nhạc: Black Sabbath, Iron Maiden, Judas Priest, dòng Black Metal…
Sách báo, tạp chí hay hội ái hữu quỷ Satan thì nhiều vô kể, mỗi lần cảnh sát càn quét vào các động, họ đều thu được rất nhiều băng đĩa nhạc Rock của các band nhạc có xu hướng thờ quỷ Satan… Rồi từ ngày bố già nhạc Rock Ronnie James Dio sáng tác ra kiểu chào đầu quỷ, dân Rock đi đâu gặp nhau cũng dứ dứ tay theo hình dáng: \m/ – biểu tượng của cặp sừng Satan.

Ronnie James Dio (tên khai sinh Ronald James Padavona, 10 tháng 7 năm 1942 – 16 tháng 5 năm 2010) là một ca sĩ và người viết nhạc heavy metal người Mỹ. Ông hỗ trợ và thành lập nhiều nhóm nhạc bao gồm Elf, Rainbow, Black Sabbath, Dio và Heaven & Hell. Ông được coi là người quảng bá hành vi dùng tay “metal horns” trong văn hóa nhạc metal và được biết đến với lời bài hát theo chủ đề thời Trung Cổ của mình. Dio sở hữu một giọng hát đa năng mạnh mẽ có khả năng hát cả nhạc hard rock và ballad, theo lời kể của tay chơi guitar cho Rainbow /Deep Purple Ritchie Blackmore khi nghe ông hát, “Tôi cảm thấy lạnh cả xương sống.”

Quỷ Satan đã trở thành văn hóa, thành hình tượng đặc trưng của Rock và thần tượng của những kẻ cuồng tín, nhắc đến Rock là nhắc đến quỷ Satan. Câu chuyện có lẽ bắt nguồn từ Robert Johnson (08/ 05, 1911 – 16/08, 193 – tay guitar blues huyền thoại kiêm ông tổ nhạc Rock n’ Roll. Chỉ tồn tại trên cõi đời này 27 năm (con số 27 định mệnh), phát hành khoảng 30 bài hát nhưng Robert Johnson với thiên tài của mình đã để lại một ảnh hưởng lớn lao cho toàn bộ thế hệ trẻ có máu mặt sau này như Muddy Waters, Bob Dylan, Jimi Hendrix, Led Zeppelin, Rolling Stones, Jeff Beck, Eric Johson và Eric Clapton…Robert Johnson luôn được các ông vua con trên ca ngợi là nguồn truyền cảm hứng vĩ đại nhất cho sự nghiệp của mình. Bởi là một con người có ảnh hưởng lớn lao về âm nhạc và văn hóa như vậy nên các nhà nghiên cứu âm nhạc luôn muốn viết tiểu sử của Robert Johnson để đưa vào bảo tàng, nhưng họ luôn thất bại vì thông tin về ông rất mù mờ, thậm chí ngày sinh tháng đẻ hay nơi sinh cũng chỉ mang tính ước lệ. Mẹ già và vợ dại cũng chả nhớ tí thông tin chính xác nào về ông. Truyền thuyết kể rằng, chàng thanh niên da đen Robert Johnson rất mê nhạc Blues nhưng trình độ guitar kém cỏi là một cản trở lớn. Robert bèn tìm đến một thầy guitar blues giỏi bấy giờ nhưng học mãi vẫn không được. Lão thầy phát cáu và từ chối dạy một kẻ không có khả năng. Xấu hổ và nhục nhã, Robert bỏ đi biệt xứ để rồi vài tháng sau quay lại trình độ guitar của cậu trở thành cao thủ, lão thầy nghe xong há hốc mồm bởi vì không ai có thể giỏi guitar chỉ trong vài tháng cả…Điều này cũng làm đau đầu các nhà nghiên cứu âm nhạc, sử học và các nhạc sĩ sau này, đến nay chưa có lời giải thích. Rồi bắt đầu có thông tin phong phanh là có người đã nhìn thấy Robert Johnson vác đàn lang thang ở giao lộ Dockery (Missisippi) vào một đêm thanh vắng, gặp một người đàn ông da đen to lớn khác thường tự nhận mình là quỷ, hắn cầm đàn của Robert và lên lại dây cho chuẩn, sau đó đưa lại cho chàng với một lời đề nghị nổi tiếng:”hãy đưa ta linh hồn, ta sẽ ban cho ngươi tài năng âm nhạc”. Sau này khi nổi tiếng, Robert Johnson cũng thỉnh thoảng nói về cái đêm định mệnh đó một cách úp mở. Trong hầu hết các tác phẩm của ông, người nghe đều thấy cảm giác u ám và một nỗi kinh hoàng hiện hữu, Robert luôn trốn chạy điều gì đó trong giọng hát, trong điệu nhạc và nhất là trong lời nhạc. Các tác phẩm kinh điển như ‘Crossroads Blues’, ‘Me and the devil blues’ hay ‘Hell hound on my trail’ đều mô tả một nỗi sợ chết, sợ bị săn đuổi, ông nói về thời gian đang bị rút ngắn vì một điều gì đó:
VD: “The sun going down, boy ; Dark gonna catch me here.” “I got to keep movinnnn’, I got to keep movinnnn’, Blues fallin’ down like hail, blues fallin’ down like hail, And the day keeps on worring’ me, there’s a hell-hound on my trail”
(bản thân tôi nghe nhạc của Robert Johnson cũng thấy rờn rợn, một cảm giác rất ma quỷ theo kiểu tâm linh của người da đen (Voodoo feeling)). Sau này bản Crossroads Blues huyền thoại còn được Eric Clapton cover lại rất thành công. Bạn bè của Robert Johnson cũng từng bắt gặp ông chơi guitar trong nghĩa địa vào các đêm thanh vắng với lí do:”nghĩa địa là nơi yên tĩnh nhất, dễ tập trung luyện đàn”. Để giải thích vấn đề bán linh hồn cho quỷ này, các nhà nghiên cứu tâm linh và sưu tầm truyện dân gian cũng viện dẫn nhiều truyền thuyểt trước đó về các tác phẩm văn học, các truyền thuyết từng nhắc tới việc bán linh hồn cho quỷ dữ để đổi lấy tiền bạc và sự nổi tiếng. vào năm 1930, khoảng thời gian Robert bán linh hồn cho quỷ, người ta cũng nghe rất nhiều tin đồn về các nhạc công violin hay harmonica lang thang vào nửa đêm ở các giao lộ (crossroads) ở vùng ngoại ô Missisippi để bán linh hồn.  (bạn nào muốn hiểu thêm thì xin mời xem phim Crossroads (1986), bộ phim được truyền cảm hứng mạnh mẽ từ huyền thoại Robert Johnson với sự tham gia của Steve Vai. Trong phim, Steve đóng vai con trùm cuối, một tay guitar cự phách bán linh hồn cho Satan so tài guitar với nhân vật chính). Nổi tiếng là thế nhưng Robert Johnson cũng ra đi ở tuổi định mệnh, tuổi 27 luôn ám ảnh các thiên tài nhạc Rock sau này Jimi Hendrix, Brian Jones, Jim Morrison, Kurt Cobain, Janis Joplin… Có lẽ đó là thời hạn mà con quỷ ban cho các bậc thiên tài.

Khi Ramirez bị bắt, hắn đã giơ hình vẽ trong lòng bàn tay hướng về phía báo giới như muốn thể hiện đức tin của hắn đối với Satan

Những tác động tâm lý mạnh mẽ của thứ âm nhạc được cho là của quỷ Satan cũng đã gây ra nhiều tội ác, khiến cho những người ngoại đạo càng trở nên kinh sợ thứ âm nhạc này. Trong suốt những năm 1980, Richard Ramirez đã được cả nước Mỹ gọi là “ tín đồ quỷ Satan”. Ramirez là fan cuồng của dòng nhạc Rock- Heavy metal. Trước khi bị bắt vào 30/8/1985, hắn đã giết hại 15 người và đánh đập hàng chục người tại Los Angeles. Được mệnh danh là “Night Stalker”, Ramirez là fan của nhóm nhạc AC/DC, ảnh hưởng bởi những bài hát trong album Highway to Hell, đặc biệt là lời bài hát “Night Prowler”. Hắn cho rằng “Night Prowler”nói về quỷ Satan đi trong bóng đêm, cướp đi mạng sống của con người. Thực tế thì “Night Prowler” chỉ đơn giản nói về chàng trai lẻn vào phòng người yêu vào ban đêm. Trong trại giam, Ramirez đã thú nhận những vụ án giết người thực hiện theo lời của nhạc phẩm “ Night Prowler”.

@hosotuyetmatx