NHỮNG CÂU CHUYỆN ĂN THỊT ĐỒNG LOẠI CÓ THẬT VÌ SỐNG CÒN

Ăn đồng loại không còn là chuyện lạ với những niềm tin mù quáng và những tục lệ man rợ. Tuy nhiên, bên cạnh những chuyện không nên kể lúc nửa đêm này, vẫn có những sự thật đau lòng buộc phải ăn thịt đồng loại vì lý do sống còn.

Hãy thử tưởng tượng, bạn đang mắc kẹt trong một chiếc thuyền lênh đênh giữa biển, không có thức ăn hay nước uống trong nhiều ngày, hy vọng gần như bị dập tắt hoàn toàn. Ngay lúc ấy, bạn phát hiện ra bên cạnh bạn là một lượng protein khổng lồ và nhận thấy bạn đồng hành (có thể đã chết) sẽ là bữa ăn cứu sống bạn.

Sẽ rất khó khăn để quyết định phá vỡ điều cấm kỵ cuối cùng. Họ không làm điều này vì sự man rợ hay vì một nghi thức tôn giáo nào. Họ phải ăn khi đứng giữa ranh giới sống và chết.

Donner Party

Vụ việc của Donner Party được lưu truyền rộng rãi trong nền văn hóa Mỹ.

Ngày 14/4/1846, một nhóm người nhập cư bao gồm 87 người và hai hướng dẫn viên bắt đầu cuộc hành trình 2.500 dặm (tương đương 4.000 km) từ Springfied Illinois đến San Francisco. Chỉ một phần nhỏ trong số những người tham gia về đến đích. Donner Party trở thành một huyền thoại vì sự khắc nghiệt của hoàn cảnh và vì những gì nhóm đã làm để tồn tại trong mùa đông địa ngục của vùng núi Sierra Nevada.

Mùa đông năm 1846 – 1847, Donner Party bị kẹt ở lại rìa đông của dãy Sierra Nevada. Thực phẩm ngày càng trở nên khan hiếm và họ bắt đầu giết những động vật đi cùng, sau đó là săn bắt hươu, nai, thỏ, cáo.

Ngày 16/12/1847, trong nhóm có người đầu tiên bị chết vì đói.

Một nhóm bao gồm 15 thành viên khỏe mạnh nhất của Donner Party quyết định cùng với các hướng dẫn viên người da đỏ băng qua bão tuyết để tìm viện trợ.

Ngày thứ chín trong sự chờ đợi vô vọng, những người ở lại thảo luận về việc ăn thịt đồng loại. Quyết định cuối cùng của họ là chờ một người nào đó trong nhóm chết.

Antonie là người chết đói vào ngay đêm hôm đó. Các thành viên còn lại cắt thịt và nướng trên đống lửa trại. Nỗi tuyệt vọng nhanh chóng chuyển sang bạo lực. Thân nhân người chết điên cuồng truy sát những kẻ đã nấu thịt người thân của họ làm thức ăn.

Cuối cùng, nhóm tìm kiếm sự cứu trợ từ bên ngoài đã thành công nhưng quá muộn. Thời tiết khắc nghiệt và vật tư thiếu thốn khiến việc cứu hộ liên tục bị trì hoãn. Tổng cộng, 39 người của Donner Party bị chết, tất cả trẻ em và những người trên 50 tuổi đều thiệt mạng.

Các cầu thủ bóng bầu dục ở núi Andes

 

Tháng 10/1972, máy bay chở các cầu thủ bóng bầu dục Uruguay, đội Old Christians, rơi xuống dãy núi Andes. Những người sống sót mắc kẹt 72 ngày trong điều kiện khí hậu âm 30 độ C cùng với các xác chết bị đông lạnh trong đống đổ nát.

Không lâu sau khi máy bay bị rơi là một vụ tuyết lở, giết chết thêm tám người khác. Suốt thời gian chờ đợi cứu hộ, xác người chết trở thành thức ăn cho những người còn sống. Câu chuyện này đã được dựng lại sống động trong một bộ phim có tên Sống còn (Alive) năm 1933. Với 45 người sống sót ban đầu, đây là một hoàn cảnh khủng khiếp. Họ chỉ có nguồn thức ăn ít ỏi duy nhất là chocolate và rượu vang. Những xác chết bên cạnh từng là những người bạn thân thiết của họ, thậm chí là thành viên trong gia đình.

Hơn hai tháng trong vùng khí hậu lạnh giá của Andes đối với 16 người cuối cùng tồn tại là cơn ác mộng. Cuối cùng, họ quyết định tự cứu mình thay vì chờ đợi cứu hộ. Sau 10 ngày tìm kiếm, những người sống sót phát hiện một người chăn gia súc ở chân núi Andes, kết thúc chuỗi ngày đau khổ.

Jamestown

Lịch sử Mỹ về những người hành hương không phải luôn đầy đủ. Họ không có đầu mối chính xác về những người định cư đầu tiên.

 

Các nhà khảo cổ và sử học từ lâu đã biết đến cái tên “Thời đại Đói khát” của mùa đông năm 1609 – 1610. Hồi ấy, những người di cư ăn cả mèo, chuột, da giày, thậm chí là thịt xác chết. Tuy nhiên, không có bằng chứng cụ thể nào về việc ăn thịt người.

Năm 2013, các nhà khảo cổ đã tìm thấy một bộ xương người lẫn trong xương động vật khác. Sau khi phân tích một hộp sọ, họ phát hiện đó là một cô gái khoảng 14 tuổi. Đã có một số dấu hiệu cho thấy cô gái bị mổ lấy thịt hoặc lấy não. Họ gọi là Jane.

Nghiên cứu cho thấy Jane bị tấn công vào phía sau đầu bốn lần và một trong cú tấn công đó khiến hộp sọ bị vỡ. Một vết dao xuyên qua thái dương bên trái, có lẽ là để mở hộp sọ và lấy não.

Toàn cảnh về bữa ăn ghê rợn này vẫn chưa xác định song, việc ăn thịt người ở Jamestown, Virginia, đã được xác nhận.

Richard Parker

Năm 1844, một luật sư giàu có của Australia mua một chiếc du thuyền ở Essex, đặt tên là Mignonette. Thuyền không được chắc chắn cho lắm nhưng chủ nhân của nó vẫn quyết định thuê thủy thủ để thực hiện chuyến đi đến Sydney. Những người được thuê bao gồm thuyền trưởng Thomas Dudley, thuyền viên Edwin Stephens, Edmund Brooks, và cậu bé Richard Parker, 17 tuổi.

Chiều muộn ngày 5/7, một con sóng lớn giữa biển đập tan phần đuôi tàu. Chưa đầy năm phút, Mignonette chìm nghỉm. Bốn người sống sót trụ lại trên chiếc xuồng cứu sinh dài 4m.

Mười chín ngày sau đó, Dudley đề xuất giết một người để làm thức ăn. Parker, người không có vợ con và yếu ớt hơn so với những người khác, trở thành mục tiêu. Dudley đâm một dao vào cổ họng Paker. Họ ăn thịt và uống máu cậu bé.

Hai tư ngày sau khi Mignonette bị chìm, những người còn sống được cứu. Dudley và một nhân viên khác bị buộc tội giết người và ăn thịt người. Họ bị kết án nhưng được công chúng Anh thông cảm nên chỉ bị ở tù sáu tháng.

Câu chuyện về cậu bé Richard Parker trở nên nổi tiếng vì một kết nối văn học. Trước đó gần 50 năm, Edgar Allan Poe, một nhà văn Mỹ, viết một truyện ngắn với nhân vật chính là Richard Parker, 17 tuổi, bị mắc kẹt trên xuồng cứu sinh và bị ăn thịt bởi những người đồng cảnh ngộ. Tên, tuổi, số người sống sót, hoàn cảnh, mọt thứ đều trùng khớp với thực tế.

Alferd Packer

Tìm kiếm sự giàu có khiến không ít người lầm tưởng lạc lối, trong đó Alferd Packer, chủ nhân khu nghỉ mát Colorado.

Tháng 2/1874, Alferd Packer cùng với một nhóm năm người khác, quyết định vào núi Breckenrdge tìm vàng. Tháng 4, họ gặp bão. Theo lời kể ban đầu của Alferd, bạn đồng hành của ông lang thang đi tìm kiếm thức ăn và không bao giờ quay trở lại.

Câu chuyện có vẻ không đáng tin cậy. Cuối cùng, Alferd thừa nhận, sau khi người đồng hành đầu tiên chết, ông đã ăn thịt người chết này. Ba người đàn ông tiếp theo cũng chịu chung số phận. Ngày cuối cùng Alferd giết vì lý do được cho là tự vệ.

Alferd Packer bị kết án giết người và bắt giam.

Đến tháng 8, người ta tìm thấy một thi thể không phải bị chết tự nhiên mà bị giết một cách tàn bạo. Ngay trước đó, Alferd đã trốn tù.

Chín năm sau, Alferd bị bắt lại. Ông thú nhận đã giết tất cả bạn đồng hành để lấy thịt làm thức ăn. Alferd cũng thừa nhận đã sống sót trong suốt hai tháng bằng thịt người nhưng một mực khẳng định một trong những vụ giết người là tự vệ chính đáng.

Đoàn thám hiểm của Franklin

Khi John Franklin và 134 người khác lên đường xác lập bản đồ tuyến đường tây bắc từ châu Âu đến châu Á vào năm 1845. Họ mang theo nguồn thức ăn dự trữ đủ cho năm năm.

Tuy nhiên, vào năm 1850, người ta phát hiện 30 thi thể có dấu hiệu bị ăn thịt. Chuyện gì đã xảy ra?

Ban đầu, cuộc thám hiểu của Franklin thật sự rất nổi tiếng ở Lodon, làm mờ đi những nghi ngờ. Sự thật chỉ được làm sáng tỏ vào năm 1854, khi một người Inuits tuyên bố đã gặp khoảng 40 người da trắng đang kéo xe trượt tuyết và những người này hỏi mua một ít thịt hải cẩu.

Những người Inuits cũng báo cáo sự việc họ phát hiện 30 thi thể đàn ông và một số ngôi mộ gần sông Great Fish. Từ một số cơ quang bị cắt xén, người bản địa tin rằng những người da trắng đã cắt thịt người chết để làm thức ăn.

Tin tức này đã khiến xã hội Anh thời địa Victoria chấn động. Vào năm 1859, cuối cùng, người ta cũng tùm được các thi thể. Hai mươi năm sau đó, nguyên nhân cacsi chết được xác định là bị đói, bị còi xương và bị nhiễm độc chì từ những hộp thực phẩm đóng hộp. Các thành viên sống sót của đoàn đã bị dồn đến bước cuối cùng, phải ăn thịt người như một phương cách để tồn tại.

Đoàn thám hiểm Greely

Năm 1881, Adolphus Greely và 25 đàn ông Mỹ ra klhowi từ Newfoundland, bắt đầu cuộc thám hiểm miền Bắc. Mục đích của họ là thu thập dữ liệu khoa học về Bắc Cực và thăm dò các tiềm năng phía Bắc. Hoa kỳ muốn dùng cuộc thám hiểm này để đánh bại kỷ lục Anh trong việc tiến xa về phía bắc trong nhiều thập kỷ.

Mùa hè năm 1882, tàu cứu trợ đã không đến tiếp ứng cho nhóm thám hiểm của Greely khi họ đối mặt với thực tế khắc nghiệt của miền bắc.

Năm 1883, tàu cứu trợ vẫn chưa xuất hiện. Greely ra lệnh hủy bỏ nghiên cứu, hướng về phía nam để tìm kiếm cứu hộ. Tuy nhiên, họ không đến được thành phố mà lạc sâu hơn vào khu vực hoang vắng của Canda.

Không có động vật để săn bắt, các nhà thám hiểm chết dần vì đói và lạnh. Ăn thịt người trở thành phương cách cuối cùng duy sự sống.

Mùa hè năm 1884, lực lượng cứu hộ tìm được đoàn thám hiểm. Họ còn lại bảy người hốc hác, xanh lè như xác chết bên trong một túp lều lụp xụp.

Đoàn thám hiểm của Greely được vinh danh là “những chiến sỹ viễn bắc” (đi xa nhất lên miền bắc). Họ tích lũy được một bộ sưu tập lớn các quan sát khoa học có giá trị. Tuy nhiên, họ không thoát khỏi bê bối ăn thịt người khi trở về Mỹ.

Tàu săn cá voi Essex

Công chúng yêu thích văn học không lạ lẫm gì với tác phẩm Moby-Dick của Herman Melville, kể về chuyến săn cá voi trắng của thuyền trưởng Ahab.

Thực tế cũng có một câu chuyện tương tự. Năm 1820, tàu săn cá voi Essex lên đường vào Thái Bình Dương. Giống như Moby-Dick, các thủy thủ trên tàu Essex cũng phải đối mặt với sự tàn phá của một con cá nhà táng.

Hai mươi thủy thủ trên tàu phải chuyển sang ba con thuyền nhỏ, sống với khẩu phần 0,5 litre nước và 85 gram bánh quy mỗi ngày. Sau 90 ngày lênh đênh trên biển, những người đàn ông này quay sang uống nước tiểu và ăn nội tạng của những đồng đội đã chết.

Tám thủy thủy còn sống sót được tìm thấy cùng hai thuyền chở xác người chết. George Pollard Jr, thuyền trưởng của Essex không dừng lại ở đây. Họ quyết định cho tàu thứ hai ra khơi vào năm sau.

Tàu thứ hai của Pollard cũng bị chìm nhưng may mắn cho ác thủy thủ là họ đã được cứu sống trước khi phải nghĩ đến chuyện ăn thịt người.

Tàn bạo thời hiện đại

Chúng ta biết rất nhiều những câu chuyện ăn thịt đồng loại từ các thời đại khác nhau và dễ dàng coi đó chỉ như một câu chuyện vì chúng đã là quá khứ. Tuy nhiên, câu chuyện của nhóm Dominica ở Puerto Rico thì mới xảy ra vào năm 2008.

Ba mươi ba người Dominican đi cùng nhau trong cuộc hành trình dài 257 km trên biển. Một số khác trả 1.800 USD để có được chỗ ngồi tốt hơn trên tàu đánh cá. Khi động cơ tàu bị trục trặc, các hành khách muốn quay về nhưng thuyền trưởng của họ quyết định đi tiếp.

Chiếc thuyền trôi dạt trên mặt biển trong sau ngày và hành khách đầu tiên qua đời. Tối hôm sau, thuyền trưởng của họ biến mất, có thể bị rơi xuống biển hoặc bơi đi tìm kiếm sự hộ trợ trong nỗ lực tuyệt vọng.

Hành khách bắt đầu chết dần. Sau hai tuần trên biển, 27 người còn lại quyết định cắt thịt từ chân và ngực cảu người đàn ông mới chết để ăn.

Nếu chịu đựng thêm được một ngày nữa, những người sống sót đã không bao giờ phải mang tiếng ăn thịt người vì họ đã được lực lượng Tuần tra Duyên hải của Hoa kỳ tìm thấy.

@hosotuyetmatx