THÍ NGHIỆM GIẤC NGỦ TRÊN NGƯỜI CỦA NGA

Nếu bạn là một trong những người yêu thích đọc thể loại truyền thuyết kinh dị hiện đại (Urban myth), thì câu chuyện sau đây là dành cho bạn. Một trong những câu chuyện nổi tiếng và lôi cuốn nhất của thời hiện đại là câu chuyện đằng sau thí nghiệm trên người mang tên “The Russian Sleep Experiment” (Thí nghiệm giấc ngủ của người Nga)

Cho đến ngày nay, người dùng internet tiếp tục tranh luận về yếu tố sự thật của câu chuyện nổi tiếng này mặc dù thực tế nó bắt nguồn từ một diễn đàn thảo luận trực tuyến. Giấc ngủ được biết đến là một trong những hoạt động quan trọng ảnh hưởng đến sức khỏe của chúng ta và có vẻ như mọi người đều đồng ý với quan điểm đó. Câu chuyện này có thể ám ảnh bạn bất cứ khi nào bạn mất ngủ.

Cuộc thí nghiệm về Giấc ngủ ở Nga đã diễn ra vào cuối những năm 1940, trong đó các nhà nghiên cứu Liên Xô nhốt năm tù nhân vào trong một căn phòng kín và tiêm vào người họ một chất kích thích thực nghiệm. Mục đích của nó là để kiểm tra những ảnh hưởng của việc thiếu ngủ kéo dài tới thần kinh con người. Các nhà nghiên cứu quan sát hành vi của họ thông ở phòng bên cạnh, thông qua một tấm kính đặc biệt và các cuộc hội thoại của họ đều được theo dõi bằng các thiết bị điện tử. Năm tù nhân được hứa sẽ tự do nếu họ có thể hoàn toàn không ngủ trong 30 ngày.

Vài ngày đầu tiên của cuộc thử nghiệm đã diễn ra không thành công. Vào ngày thứ năm, các đối tượng bắt đầu có dấu hiệu căng thẳng. Họ thậm chí đã ngừng nói chuyện với các bạn tù của mình, thay vào đó thay vào đó họ lẩm bẩm vào những chiếc mircro – thiết bị được dùng khi yêu cầu cần thiết. Vào thời điểm đó, sự hoang tưởng bắt đầu đặt vào các tù nhân và các nhà nghiên cứu. Phải chăng họ nghĩ họ sẽ vượt qua 15 ngày không ngủ ?? Và các nhà khoa học nghĩ rằng đó là do ảnh hưởng của chất kích thích.

Vào ngày thứ chín của cuộc thử nghiệm, tiếng la hét bắt đầu xảy ra. Đầu tiên một một người trong số họ chạy quanh phòng gào thét bằng tất cả sức lực trong hàng giờ liền. Trái ngược với người đàn ông đó, những người còn lại phản ứng một cách bình tĩnh hơn. Họ bắt đầu xé những quyển sách mà họ đã được cung cấp để đọc, bôi phân của mình lên đó và dán chúng lên tấm kính để bên ngoài không còn được quan sát được nữa. Đột nhiên tiếng la hét dừng lại. Các đối tượng ngừng giao tiếp hoàn toàn. Ba ngày dài trôi qua mà không có âm thanh từ bên trong buồng. Lo sợ điều tồi tệ nhất xảy ra, các nhà nghiên cứu đã quyết định liên lạc với các tù nhân bằng loa. Điều tiếp theo họ nhận được là một cuộc đối thoại kỳ lạ với các tù nhân.

Những nhà khoa học: “Chúng tôi đang mở cửa buồng để kiểm tra micro, tranh xa khỏi cửa và nằm trên sàn nhà nếu không chúng tôi sẽ bị bắn. Nếu tuân thủ, một trong số các bạn sẽ được trả tự do ngay lập tức. ”

Âm thanh từ trong buồng:” Chúng tôi không muốn được tự do nữa”.

Câu trả lời của bọn họ khiến các nhà nghiên cứu lo sợ nhưng họ vẫn tiếp tục thêm 2 ngày nữa. Tranh cãi nổ ra giữa những nhà khoa học và các tay tướng lĩnh đã đầu tư cho thí nghiệm này. Không một ai có thể đưa ra lời giải thích. Cuối cùng, họ quyết định chấm dứt thử nghiệm. Vào lúc nửa đêm ngày thứ mười lăm, chất kích thích đã được rút ra khỏi buồng và thay thế bằng không khí trong lành để chuẩn bị cho việc phóng thích đối tượng. Phản ứng bình thường của những tù nhân được phóng thích đã được dự đoán trước bởi các nhà nghiên cứu nhưng thực tế lại khác hoàn toàn. Khi họ đã biết có cơ hội rời khỏi buồng khí, các đối tượng lại bắt đầu la hét như thể họ bị tước đi sự sống.

Họ thậm chí còn cầu xin được bơm khí kích thích vào trong buồng kín. Nhưng các nhà nghiên cứu đã mở cửa buồng và cử những người lính có vũ trang vào bên trong để dẫn họ ra. Nhưng họ chưa chuẩn bị tâm lý trước khi thấy một cảnh tượng hãi hùng. Một tù nhân được phát hiện đã chết, nằm trong vũng nước đẫm máu cao 6 inc. Những miếng thịt của anh ta đã bị xé toạc và nhét vào cống thoát nước sàn. Có vẻ như người này đã tự cào cấu ngực, bụng mình liên tục đến chết. Tất cả các đối tượng thử nghiệm khác đều có dấu hiệu tự hành hạ mình. Họ đã  tự xé toạc bụng và ngực của mình, tất cả bằng tay không. Trên móng tay vẫn còn vương máu và thịt, trên ngực lở loét lộ cả xương sườn.

Bốn người còn lại vẫn còn sống, dường như họ quá sợ giấc ngủ và thậm chí không chịu rời khỏi phòng, một lần nữa nài nỉ các nhà nghiên cứu quay trở lại. Khi những người lính cố gắng loại lôi các tù nhân bằng vũ lực, họ đã chiến đấu rất kịch liệt khiến các nhà nghiên cứu và binh lính không thể tin vào mắt họ. Một tù nhân bị vỡ lá lách và mất rất nhiều máu, không còn gì để trái tim anh ta bơm nhưng vẫn tiếp tục trong ba phút cho đến khi cơ thể của anh ta bỏ cuộc. Ba đối tượng còn lại bị khống chế và vận chuyển đến cơ sở y tế để điều trị. Lần này, các nhà nghiên cứu đã quyết định điều hành một cuộc phẫu thuật với họ. Người tù đầu tiên đã không còn dây thanh quản nữa vì nó đã đứt do kếu thét quá lâu. Khi một bác sĩ gợi ý cho ông ta hít lại thứ khí kia, ông ta liền gật đầu liên tục tỏ vẻ đồng ý, thậm chí cả lời yêu cầu phẫu thuật mà không cần thuốc gây mê. Quá trình phẫu thuật diễn ra 6 giờ, quá ngưỡng chịu đựng mà một con người có thể trải qua… Một y tá, viết lại trải nghiệm kinh hoàng của mình: ông ta luôn cười với tôi, mỗi khi tôi liếc nhìn bắt gặp ánh mắt của ông ta, rất nhiều lần……Khi cuộc phẫu thuật kết thúc, thay vì tiếp tục nằm im như ông ta đã làm trong suốt 6 tiếng qua, thì lại tiếp tục chống cự. Mãi khi một người đưa cây bút và mẩu giấy, thì điều ông ta muốn mới được làm rõ:” ” Tiếp tục mổ xẻ tôi đi”.

Đối tượng thứ 2, với tình trạng tương tự, cũng trải qua cuộc phẫu thuật. Nhưng ông ta không chống cự, mà chỉ cười ngặt nghẽo liên tục, một giọng cười của một kẻ mất trí hoàn toàn. Những giây phút mà đươc xem như tỉnh táo của người này là khi ông ta được hít thở thứ khí gas khí nghiệm….. Khi các nhà nghiên cứu hỏi: họ cần thứ khí này làm gì ? Chỉ có một câu trả lời duy nhất : “Tôi phải luôn giữ mình tỉnh táo”.

Các nhà nghiên cứu cảm thấy không thoải mái với phản ứng của các đối tượng ngay cả khi coi họ là những người đã chết để xóa bỏ mọi dấu vết của cuộc thử nghiệm không thành công, nhưng sĩ quan chỉ huy của họ bác bỏ và ra lệnh cho nghiên cứu được tiếp tục ngay lập tức.

Nhưng bây giờ, sĩ quan chỉ huy không chỉ muốn hai tù nhân kia trở lại buồng khí mà cả ba nhà nghiên cứu phải gia nhập cùng họ. Quyết định này của sĩ quan chỉ huy làm cho các nhà nghiên cứu hoảng sợ. Một trong số ba nhà nghiên cứu rút ra một khẩu súng lục và bắn giữa đầu tên chỉ huy. Sau đó ông quay lại và bắn chết một trong hai đối tượng sống sót. Với khẩu trên tay, ông ta hỏi họ là ai và điều gì làm họ trở thành một kẻ điên như vậy. Và ông đã nhận được một câu trả lời ớn lạnh:

Đối tượng cuối cùng:” Các người quên bọn ta dễ dàng thế ư ? Bọn ta cũng chính là các người, là sự điên cuồng luôn ẩn dấu bên trong, cầu xin sự giải thoát từng giây từ tận cùng tâm trí thú vật của các người. Bọn ta là thứ mà các ngươi luôn tìm cách trốn tránh trong mỗi giấc ngủ, là thứ mà các người cố làm dịu êm mỗi khi muốn tìm về sự bình yên trong màn đêm, thứ mà chúng ta không bao giờ có ”

Nhà nghiên cứu đã bắn một viên đạn vào ngực đối tượng cuối cùng. Đó là điều cuối cùng được biết đến, một cuộc thí nghiệm về giấc ngủ diễn ra trong một thời gian dài. Sự thật hay chỉ là câu chuyện hư cấu? Câu chuyện này vẫn còn gây nhiều tranh cãi đối với người dùng internet vì họ liên tục tranh luận liệu nó có lấy cảm hứng từ những sự kiện có thật trong quá khứ hay không?

@hosotuyetmatx