BLOODY MARY ĐÃ TÓM LẤY CHÚNG TÔI

Năm tôi lên 14 thì thằng bạn thân nhất của tôi ra đi.

David nói với tôi trong một đêm ngủ lại.
Có chuyện này…” cậu ấy ngập ngừng nói.Mẹ tao mới tìm được việc làm. Nó.. nó ở California.” Cậu ấy vẫn không dám nhìn lên. “Cách đây 1913 dặm. Tao google rồi.
Tôi im lặng một hồi lâu. “Tao nghe nói California tuyệt lắm.” Tôi nói và nở nụ cười “Không hề có tuyết
Cậu ấy cười lại.
Lúc đó tôi đã rất cố không để cậu ấy thấy tôi khóc.
*
Tụi mình nên làm cho ngày cuối cùng của tao thành một ngày không thể quên được.”
David nói với tôi kèm theo một nụ cười bí ẩn. Cậu ấy vẫn chưa nói với ai khác về sự ra đi này. Cậu sẽ rời đi vào giữa tháng Hai, nên chắc chắn mọi người sẽ để ý thấy việc cậu biến mất ở đây. “Nhưng nếu như mọi người đều nghĩ rằng Bloody Mary đã bắt tao đi thì sao?”

Kế hoạch đó thật xuất sắc. Sau giờ học, cậu ấy và tôi tuyên bố với mọi người rằng bọn tôi sẽ triệu hồi con ma trong gương, và rồi cậu ấy sẽ chuồn qua cửa sổ. Khoảng cách từ đây để với xuống tới ban công tầng hai khá ngắn, và cậu ấy sẽ trèo xuống đó rồi lẻn đến cầu thang rồi đi về. Còn tôi sẽ bước ra và tuyên bố rằng Bloody Mary đã đưa cậu ấy sang thế giới bên kia và sẽ không ai có thể gặp lại cậu ấy nữa. Chúng ta ai cũng sẽ có lúc phải rời đi. Một khi đã chấp nhận điều đó, ta có thể kiểm soát cách thức ấy.
*
Có ít nhất hai tá người bâu xung quanh nhà vệ sinh vào chiều thứ Sáu đó sau giờ học. Chưa ai dám triệu hồi con ma kể từ khi Jimmy Fischer làm thử hồi lớp 5, sau đó nó phải đi về sớm vì nó đái ra quần. Thằng Jimmy vẫn ngồi một mình vào giờ ăn trưa. David và tôi không nhịn được cười khi mà hai đứa một mình bước vào nhà vệ sinh.

Mày biết không, ít nhất tụi mình cũng nên thử.” Tôi giải thích:“Bằng cách đó thì mình cũng không hẳn là nói dối khi nói tụi mình đã cố gọi con ma ra”. Tôi cố nói 4 chữ cuối với giọng mỉa mai. Cậu ấy hơi tái đi “Ừm okay, tao cũng cho là vậy.” Tôi hiên ngang đứng trước tấm gương. Cậu ta thì rụt rè đứng cạnh tôi. “Bloody Mary. Bloody Mary. Bloody Mary. Tôi đã giết con trai bà” Cậu ta lưỡng lự nói theo sau tôi. Chúng tôi đứng nhìn trân trân vào hình ảnh phản chiếu của mình. Bọn tôi nháy mắt. Chúng cũng vậy. Chẳng có gì xảy ra hết. Hai đứa tôi thở phào nhẹ nhõm.

Thôi tao nên đi đây.” David đề nghị. “Đến lúc rồi.” Một cục buồn nhợn lên trong cổ họng tôi. “”. Đó là tất cả những gì tôi có thể nói. Cậu ấy đặt một chân lên bồn rửa mặt, chân kia đặt trên cửa sổ rồi quay sang nói lời từ biệt với tôi lần cuối. “Gặp sau ha.”. Cậu ấy nói, nở một nụ cười. Cậu ấy nhìn xuống đất rồi chỉnh tư thế cho ngay ngắn để thoát khỏi cửa sổ. Cậu ấy đang nửa đường chui ra đường thì cũng là lúc tôi không kềm chế được bản thân mình.

BOO!” Tôi la lên, làm cậu ấy nhảy về phía trước. Đôi mắt cậu ấy lập tức như lóe lên và lộ ra vẻ khiếp sợ. Thú thật là tôi không cố ý làm cậu ấy trượt đâu. David ngã ra khỏi cái cửa sổ và khuất khỏi tầm mắt tôi trước khi tôi kịp phản ứng. “Ôi tuyệt thật,” Tôi nghĩ: “giờ thì chúng ta sẽ phải giải quyết cái mắt cá chân bị trật. Điều này sẽ phá hỏng mất trò chơi khăm.” Tôi bước đến chỗ cửa sổ và ló đầu ra để ngóng.

Đầu của David bị đâm xuyên qua cây cột sắt của cái hàng rào liền lưới. Cậu ấy ngã xuống chắc cũng 15 feet. Đâm xuyên từ thái dương này sang thái dương kia. Đầu cột bị phủ bởi máu,và đỉnh cột dường như có chút nhìn như não vương lên trên. Hai chân cậu ấy co giật như đang chạy, nhưng cây cột đã giữ yên cậu ấy lại. Nó nhúc nhích như chân cậu ấy đang nhảy múa. Đôi mắt cậu ấy liên tục đảo vòng còn hàm thì cứ ngáp ngáp, nhưng lúc đó cậu ấy đã chết rồi.
*
Tôi nghĩ cuối cùng Bloody Mary đã thực sự tóm lấy bọn tôi. Ít nhất đó là những gì tôi kể với mọi người. Tôi bảo họ rằng David kinh hãi sau khi đọc câu thần chú nên đã nhảy ra khỏi cửa sổ.

Còn tôi . Mỗi khi nhìn vào gương, tôi lại thấy hiện lên hình ảnh kẻ đã giết chết David.

@hosotuyetmatx