CHẲNG CÓ THỨ GÌ GỌI LÀ “VÙNG 51” [P1]

Từ Reddit Nosleep: Chẳng có thứ gọi là Vùng 51!
Trong nhiều năm tôi đã là độc giả trung thành của Nosleep, nhưng vì công việc của mình, tôi chưa bao giờ có thể đăng lên Nosleep (hay bất cứ trang nào khác) một câu chuyện nào. Thông thường một câu chuyện về Vùng 51 luôn mào đầu bằng “Tôi từng làm việc ở Vùng 51” hay “Tôi từng lẻn vào Vùng 51”…đại loại thế….Những câu chuyện kiểu đó luôn khiến tôi muốn nhảy bổ vào, nhưng tôi luôn cố kiên nhẫn kín miệng cho tới lúc này. Tôi đã đăng bài lên vài ngày trước nhưng buộc phải gỡ xuống để sửa lại định dạng; về phần đăng bài, tôi vẫn là người mới và đã không đọc kỹ hướng dẫn định dạng bài viết. Với hàng loạt Proxy và đủ các kiểu giấu danh tính khác, tôi nghĩ cuối cùng mình đã an toàn để đăng bài này. Tôi xin phép không nói chi tiết vấn đề này. Tôi đến với Nosleep sau nhiều năm bí mật chính sửa những tin đồn nhảm về căn cứ quân sự bí ẩn nhất thế giới. Ngay bây giở, tôi công khai làm việc này vì dù có bị bắt, tôi đã chuẩn bị sẵn đường lui: Tôi bị bệnh nan y và chẳng có hi vọng chữa chạy, và tôi cũng không có gia đình hay họ hàng thân thích. Chẳng ai có thể làm gì được (ít nhất tôi nghĩ vậy).

Vùng 51 trên Google Map

Chẳng có thứ gì là Vùng 51 cả. Xin lỗi ! Và việc nó là cái mỏ vàng cho những học thuyết âm mưu chính là cái mà chính quyền Mỹ muốn. Tôi đang khá vội và không hề chuẩn bị trước, nên tôi sẽ giải thích tất cả theo thứ tự sau: Hồ Groom / Trại Thiên Đường / Edwards AF Extension / Cơ Sở Huấn Luyện Hạn Chế UX104. Đó là một số tên khác của nơi mà bạn gọi là Vùng 51. Tôi không biết nhiều về lịch sử của nơi này, nhưng về cơ bản Không Quân Mỹ từng có ý định sử dụng nơi này như một cơ sở thử vũ khí bí mật trong giai đoạn Chiến Tranh Lạnh. Nó từng được mở rộng ra một số mảng khác; một trong số đó là phát triển tên lửa thử nghiệm và động cơ phản lực, một mảng khác là đào tạo đội ngũ sẵn sàng cho chiến tranh hạt nhân và hậu tận thế. Nhưng y hết như Star War phần 3, cơ sở này và mục đích của nó đã chệch hướng trong giai đoạn xảy ra sự kiện Roswell, và sự bao vây của truyền thông đã khiến cơ sở khó mà hoạt động được. Ban đầu chính quyền đã cố dập tắt tin đồn, nhưng sau đó đã chuyển sang kế hoạch khác: một mặt khiến tin đồn lan rộng hơn, sau đó đơn giản là bí mật chuyển cơ sở đến một địa điểm khác cách đó vài dặm

Ngày nay, Hồ Groom (Vùng 51) là một căn cứ không quân nhỏ nhưng vẫn còn hoạt động. Nơi này có hàng loạt hầm ngầm với mức độ phòng vệ thấp, và một số thử nghiệm đạn dược được tiến hành tại đây. Đội ngũ quản lý không cố định, chủ yếu là những người mang cấp bậc thấp, đang cố leo lên chức cao hơn để chuyển tới căn cứ thực sự. Một số hầm tránh bom hạt nhân lỗi thời vẫn được bảo trì và sử dụng như nhà kho. Các cơ sở đều được ngụy trang với mọi thứ cần thiết để làm cho đây có vẻ là một cơ sở quân sự được canh phòng cẩn mật, đang giấu những bí mật quan trọng. Nhân viên thực sự bay đến đến hàng ngày trên một chiếc phản lực đáng ngờ tên JANET, hay thường được nhắc đến là Just Another Non-Existent Terminal (Tạm dịch: Chỉ là một đầu mối không tồn tại). Và họ muốn bạn chú ý. Và tò mò. Họ muốn bạn phải tò mò xem chiếc phản lực đó đi đâu. Và họ muốn bạn chẳng bao giờ nghĩ đến việc những chiếc phản lực đó đến từ đâu.

Hồ Groom

“Vùng 51” thực sự.
Đây mới là phần thú vị nhất, bởi vì theo kết quả điều tra giới hạn của tôi đến lúc này, cơ sở bí mật này chưa từng bị lộ. An ninh cực kỳ chặt chẽ, và bất cứ kẻ ngốc nào dám chia sẻ bí mật đều sẽ bị họ thủ tiêu. Thủ tiêu cũng chưa phải từ chính xác. Sự tồn tại của kẻ đó sẽ bị xóa sạch. Đôi khi cùng với toàn bộ gia đình. Đó là lý do chính quyền phát hoảng khi biết rằng một nhân viên của họ đã bị bệnh nan y và chẳng còn gì để mà mất. Đó là vì nếu bạn là nhân viên ở đây, bạn sẽ chỉ được khám bởi bác sĩ của họ, nên họ sẽ biết về tình hình sức khỏe của bạn trước cả khi bạn biết mình có vấn đề. Họ sẽ muốn bạn chết nhanh chóng với một cơn nhồi máu cơ tim đột ngột, khiến bạn chẳng bao giờ kịp nghĩ đến việc bóc trần những bí mật bẩn thỉu của họ. Và đôi khi chính họ sẽ gây ra cơn đau tim đó khi bạn bị xếp vào loại HMT, hay “Mối đe dọa sức khỏe tiềm tàng” (health-motivated threat). Nhưng chẳng cần bác sĩ tôi cũng biết mình bị cùng chứng u ác tính đã giết chết bố tôi: u nguyên bào thần kinh đệm đa hình. Cứ ba tháng một lần chúng tôi được khám sức khỏe tổng quát, và cứ sáu tháng một lần sẽ được đưa đi chụp cắt lớp. Tôi chỉ đơn giản là không báo cáo về những triệu chứng sớm , và đến lần khám tiếp theo thì tôi đã biến mất. Thay vào đó tôi thực sự muốn làm điều này. Có khi sẽ là điều duy nhất khác mà tôi từng làm ngoài sửa máy tính. Căn cứ bí mật thực sự là Sân bay quốc tế McCarran ở Las Vegas. Lịch sử sân bay này luôn được gắn liền với quân sự. Trước và sau Chiến Tranh Thế Giới II, Công Binh Lục Quân và Không Quân đã được thành lập, tuyển quân và rèn luyện, cùng các hoạt động khác tại đây. Về cơ bản chính quyền (với sự đóng góp hào phóng của các ông lớn trong ngàng công nghiệp quân sự, dĩ nhiên) đã được toàn quyền sở hữu sân bay này trong giai đoạn Hồ Groom/ Vùng 51 bị lộ ra trước công chúng. Đây là một công việc gấp rút, đồng thời là giải pháp đơn giản

Bề ngoài, sân bay McCarran không khác với bất cứ sân bay nào trên thế giới với nhiệm vụ trung chuyển thường dân đến và đi từ khắp nơi, nhưng thứ thực sự khác biệt là những hoạt động ngầm diễn ra tại đây. Trước tiên, bạn cần hiểu về cấu tạo của căn cứ quân sự này. Bởi mang vẻ bề ngoài là một doanh nghiệp vận tải công cộng, mọi hoạt động tại cơ sở này đều mang chức năng kép. Việc này được gọi là “Mặt Nạ” và đã được triển khai với hiệu quả đáng chú ý tại McCarran. Nếu phải nêu ra vài ví dụ, thì tiếng máy bay cất cánh và hạ cánh nhằm che giấu tiếng ồn của thử nghiệm động cơ phản lực. Những người qua lại cho chúng là những tiếng ồn bình thường ở sân bay và hoàn toàn bỏ qua. Thậm chí vài máy bay còn được trang bị những động cơ đang được thử nghiệm, trong khi những chiếc khác làm nhiệm vụ chuyên chở hàng trăm nhân viên chính phủ được ngụy trang như dân thường. Tại một số thời điểm tại McCarran , cả sáu cửa của sân bay đều đầy những nhân viên cấp cao cùa chính phủ Mỹ. Ngụy trang như những doanh nhân hay sinh viên đại học. Họ được trả tiền để trông như vậy. Toàn bộ căn cứ được bảo vệ chặt bởi binh sĩ mặc thường phục. Quân đội, bộ đội chiến lược, lực lượng chống khủng bố, và đủ các binh chủng khác ăn mặc như an ninh sân bay, hay nhân viên tiếp tân. Vũ khí của họ thường là vũ khí hỏa lực thấp; hỏa lực thực sự được nắm giữ bởi lực lượng dưới tầng ngầm. Súng trường tấn công và vũ khí xuyên giáp được dự trữ ở nhiều địa điểm công cộng trong sân bay. Việc đó không khó khăn gì, vì ai lại để ý tìm kiếm chúng. Và đương nhiên họ cũng cũng thuê một số lượng lớn thường dân để làm công việc Quản Lý An Ninh Vận Chuyển, đó được gọi là “trà trộn” và là điều cần thiết. Sân bay nào mà không có bảng tuyển dụng chứ ?

Sân bay McCarran – Las Vegas

Bạn đã bao giờ để ý cảnh thợ máy ra vào sân bay, hay nhìn cảnh hành lý của bạn được chất lên khoang ? Thật ra, tất cả những hoạt động vận chuyển hàng hóa đó là hoạt động nhằm che đậy những đợt di chuyển lớn của lực lượng đặc nhiệm, vật tư phòng thí nghiệm, vũ trang quân đội, vật liệu xây dựng tiên tiến….chẳng khó khăn gì cả. Một xe chở hàng chứa đầy hành lý, và bạn sẽ chẳng để tâm gì đến bốn chiếc phía sau, đôi khi chúng tôi còn trộn lẫn chúng với hành lý của khác, và chẳng có ai để ý gì cả. Khi bay, bạn luôn bị phơi nhiễm một lượng bức xạ nhất định (và đó là lý do McCarran là nơi được thiết lập các tiêu chuẩn tiếp xúc an toàn) , lượng bức xạ thừa từ thử nghiệm vũ khí sẽ được dẫn xuống lòng đất và ra ngoài sa mạc gần đó. Một sân bay là lý do hoàn hảo để mấy tay ngốc với máy dò phóng xạ không nghi ngờ gì. Nhưng điểm thiên tài nhất của căn cứ quân sự này nằm ở quy mô của nó: căn cứ được xây dựng ngay bên dưới sân bay vì lượng điện khổng lồ mà nó tiêu thụ. Dù nơi này có tiêu thụ nhiều điện năng hơn một sân bay bình thường , thì việc nó được xây dựng ở một thành phố tiêu thụ nhiều điện như Las Vegas khiến căn cứ hoàn toàn vô hình trên lưới điện. Vùng 51 ? Không nhiều lắm. Và đó chính là mục đích.

@hosotuyetmatx